Mẹ tin rằng người ta không bao giờ có thể rời bỏ mái ấm. Mẹ tin rằng người ta mang theo những khoảng tối, những giấc mơ, những nỗi sợ và những con rồng của mái ấm dưới làn da, trong góc mắt và có thể là ở cả dưới vành tai.
I believe that one can never leave home. I believe that one carries the shadows, the dreams, the fears and the dragons of home under one’s skin, at the extreme corners of one’s eyes and possibly in the gristle of the earlobe.
Thành thật mà nói, tôi không thích những buổi chiêu đãi xã giao như thế này lắm, lại còn phải diễn vai nghiêm trang đạo mạo nữa chứ. Nhưng vì cuộc sống mưu sinh, chúng ta cứ phải gạt sang một bên những điều chúng ta thích, chấp nhận cúi đầu làm những gì chúng ta ghét.
The wisest men follow their own direction.
Những người thông thái nhất đi theo phương hướng của chính mình.
Tôi chưa bao giờ hoàn thiện phát minh nào mà tôi không nghĩ về cách nó có thể hữu ích cho người khác… Tôi tìm hiểu thế giới cần gì, rồi tôi phát minh.
I never perfected an invention that I did not think about in terms of the service it might give others… I find out what the world needs, then I proceed to invent.
Đừng sợ cuộc sống. Bạn hãy tin rằng đời là đáng sống, và bản thân niềm vui này sẽ giúp bạn biến điều đó thành hiện thực.
Hình như có ai từng nói, tình yêu không có kết thúc, chỉ có buông xuôi! Chỉ cần con người ta kiên trì, không bỏ cuộc, tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc. Bây giờ cô muốn nói cho một người biết, có những tình yêu phải hiểu được cách buông xuôi! Cố gắng nắm lấy một thứ tình yêu vốn không thuộc về mình, chỉ làm cho nhau thêm mệt mỏi. Nhưng bỏ cuộc, nghĩ sao dễ dàng, mà làm sao gian nan đến vậy.
Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam. Sử ta dạy cho ta những chuyện vẻ vang của tổ tiên ta. Dân tộc ta là con Rồng cháu Tiên, có nhiều người tài giỏi đánh Bắc dẹp Nam, yên dân trị nước tiếng để muôn đời. Sử ta dạy cho ta bài học này: Lúc nào dân ta đoàn kết muôn người như một thì nước ta độc lập, tự do. Trái lại lúc nào dân ta không đoàn kết thì bị nước ngoài xâm lấn.
Chế độ hình phạt của nước văn minh, không phải là trừng phạt tội ác, mà là khuyên răn.
Vấn đề với lắng nghe, dĩ nhiên, là chúng ta không nghe. Có quá nhiều âm thanh trong đầu chúng ta đến nỗi ta chẳng nghe thấy gì cả. Cuộc hội thoại bên trong chỉ đơn giản là chẳng bao giờ ngừng. Nó có thể là giọng nói của ta hay bất cứ giọng nói nào ta muốn, nhưng nó là sự huyên náo không ngừng. Cũng như thế, chúng ta không thấy, và cũng như thế, chúng ta không cảm nhận, không chạm vào, không nếm.
The problem with listening, of course, is that we don’t. There’s too much noise going on in our heads, so we never hear anything. The inner conversation simply never stops. It can be our voice or whatever voices we want to supply, but it’s a constant racket. In the same way we don’t see, and in the same way we don’t feel, we don’t touch, we don’t taste.