Just as the wave cannot exist for itself, but is ever a part of the heaving surface of the ocean, so must I never live my life for itself, but always in the experience which is going on around me.
Như sóng không thể chỉ tồn tại đơn độc mà luôn là một phần của mặt biển nhấp nhô, tôi không bao giờ được bó hẹp cuộc đời tôi trong phạm vi của riêng mình mà luôn phải sống với những trải nghiệm đang diễn ra xung quanh.
Bất kể cuộc đời có đẹp đến mấy thì cuối cùng cũng rơi vào khuôn sáo cũ rích: Kết hôn, sinh con, kiếm tiền, sau đó từ từ bước chân xuống lỗ. Còn tình yêu thì giống như một bài thơ khi chúng ta còn trẻ. Tuổi tác dần cao, cho dù trong lòng chúng ta vẫn thuộc từng câu từng chữ nhưng lại xấu hổ không dám ngâm nga trước mặt người khác. Tình yêu xuất hiện không phải để có một kết quả mà là để lấp đầy kí ức của con người.
Money has never made man happy, nor will it, there is nothing in its nature to produce happiness. The more of it one has the more one wants.
Tiền bạc chưa bao giờ và sẽ không bao giờ khiến con người hạnh phúc, trong bản chất nó không có gì có thể tạo ra hạnh phúc. Một người càng có nó nhiều bao nhiêu càng muốn nó nhiều bấy nhiêu.
There isn’t any formula or method. You learn to love by loving – by paying attention and doing what one thereby discovers has to be done.
Không có công thức hay biện pháp nào. Bạn học yêu thương bằng cách yêu thương – bằng cách để tâm và làm những điều phát hiện ra mình cần phải làm.
Con đường lên đồi có hoàn toàn vòng vèo không?
Có đấy, vòng vèo đến tận cuối đường.
Hành trình của một ngày có tốn cả ngày không?
Từ sáng đến tối đấy, bạn của tôi ạ.
Does the road wind up-hill all the way?
Yes, to the very end.
Will the day’s journey take the whole long day?
From morn to night, my friend.
Tôi đã học được rằng…
Giá trị cuộc sống không phải được đo bằng những năm tháng tích góp tài sản, mà bằng những phút giây quên đi hạnh phúc cá nhân để chia sẻ niềm tin, khơi nguồn hy vọng, lau khô nước mắt và xoa dịu nỗi đau.
Nếu muốn tinh thần bổn phận đâm rễ trong cốt tuỷ và biến thành nguồn sống thì ta hãy nhờ gia đình.
Điều tôi tìm kiếm không hẳn là sự thỏa mãn một nỗi tò mò, hay một đam mê đối với cuộc sống trần tục, mà là thứ gì đó ít điều kiện hơn nhiều. Tôi không ước ao đi vào thế giới với thẻ bảo hiểm cho sự trở về đặt sẵn trong túi, phòng khi phải đối mặt với thất vọng, như người lữ khách thận trọng sẵn lòng thỏa mãn với một cái liếc mắt nhìn thế giới. Ngược lại, tôi mong sẽ có hiểm họa, tai ương, và nguy cơ để đối mặt; tôi đói khát hiện thực, đói khát nhiệm vụ và hành động, và cả sự thiếu thốn và khổ đau.
What I am in search of is not so much the gratification of a curiosity or a passion for worldly life, but something far less conditional. I do not wish to go out into the world with an insurance policy in my pocket guaranteeing my return in the event of a disappointment, like some cautious traveller who would be content with a brief glimpse of the world. On the contrary, I desire that there should be hazards, difficulties and dangers to face; I am hungry for reality, for tasks and deeds, and also for privation and suffering.