Lễ độ là nghệ thuật làm người khác hài lòng khi nói chuyện với ta;người nào làm ít kẻ phật lòng nhất là người được dạy dỗ nhiều nhất trong bọn.
Công việc của chúng tôi không phải là truyền dạy, mà là giúp đỡ trí tuệ thẩm thấu trong sự phát triển. Sẽ tuyệt diệu làm sao nếu với sự giúp đỡ của chúng tôi, nếu với việc đối xử với trẻ một cách thông minh, nếu với việc thấu hiểu nhu cầu cuộc sống thể chất và với việc nuôi dưỡng trí tuệ trẻ, chúng tôi có thể kéo dài sự hoạt động của trí tuệ thẩm thấu ấy.
Our work is not to teach, but to help the absorbent mind in its work of development. How marvelous it would be if by our help, if by an intelligent treatment of the child, if by understanding the needs of his physical life and by feeding his intellect, we could prolong the period of functioning of the absorbent mind!
Bí quyết quen thuộc của nhân vật vĩ đại là: khi gắng hết sức mình làm tròn trách nhiệm, họ không thể có được bạn bè, nhưng họ nhất định có nhiều kẻ thù
Hạnh phúc giống như những khu vườn trong truyện thần tiên có hai con rồng canh gác hai cổng và người ta phải đánh thắng chúng mới vào được.
Đôi khi lời nói dối của những người ta yêu thương làm giảm bớt cho ta phiền muộn hơn là những lời nói thật.
Thời gian qua đi, bạn sẽ biết, có quá nhiều người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời bạn… Chỉ cần không ở bên nhau thì sẽ có ngày quên lãng thôi.
Người sống bằng tình cảm thì sinh mệnh là bi kịch, người sống bằng lý trí thì sinh mệnh là hài kịch.
Thì ra có đôi lúc, mọi chuyện lại đơn giản như vậy. Cũng giống như việc tính toán chọn con đường ngắn nhất để đi, đường ngươi đi là một con đường thẳng tắp, trực tiếp lại rất nhanh. Mà chúng ta lại luôn bảy lượn tám lách, lo lắng suy tính quá nhiều, cuối cùng bỏ lỡ con đường tắt chính xác nhất, ngắn nhất.