Không nơi nào có con đường dễ dàng dẫn đến tự do, và nhiều người trong chúng ta sẽ phải đi qua thung lũng nơi cái chết phủ bóng hết lần này tới lần khác trước khi ta tới được đỉnh núi mà ta mong đợi.
There is no easy walk to freedom anywhere, and many of us will have to pass through the valley of the shadow of death again and again before we reach the mountaintop of our desires.
Ruốt cuộc, mỗi tên sát nhân khi xuống tay đều mạo hiểm sẽ phải gặp cái chết kinh khủng nhất, trong khi những kẻ giết hắn chẳng mạo hiểm gì hơn ngoài sự thăng chức của mình.
After all, every murderer when he kills runs the risk of the most dreadful of deaths, whereas those who kill him risk nothing except promotion.
Cuộc sống làm bạn buồn chán ư? Hãy lao vào công việc bạn tin tưởng bằng tất cả trái tim, sống vì nó, chết vì nó, và bạn sẽ tìm thấy thứ hạnh phúc tưởng chừng như không bao giờ đạt được.
Are you bored with life? Then throw yourself into some work you believe in with all your heart, live for it, die for it, and you will find happiness that you had thought could never be yours.
Giữa tất cả những cạm bẫy trong đời, nhận thức thấp kém về bản thân là cạm bẫy chết chóc nhất, và khó vượt qua nhất, bởi nó là cái bẫy do chính tay bạn thiết kế và đào xây, tổng kết lại trong câu nói, ‘Vô dụng thôi – mình không thể làm được.’
Of all the traps and pitfalls in life, self-disesteem is the deadliest, and the hardest to overcome, for it is a pit designed and dug by our own hands, summed up in the phrase, ‘It’s no use – I can’t do it.’
Những kẻ ngu xuẩn cho rằng khi sự phán xét đối với cái ác bị trì hoãn, công lý không tồn tại; nhưng chỉ có sự ngẫu nhiên ở đây. Sự phán xét đối với cái ác nhiều khi bị trì hoãn một hai ngày, thậm chí một hai thế kỷ, nhưng nó chắc chắn như cuộc đời, nó chắc chắn như cái chết.
Foolish men imagine that because judgment for an evil thing is delayed, there is no justice; but only accident here below. Judgment for an evil thing is many times delayed some day or two, some century or two, but it is sure as life, it is sure as death.
Người tốt qua đời hoàn toàn không phải đã chết hẳn, họ vẫn đang ở cạnh bên quan tâm chăm sóc chúng ta.
Mỗi chúng ta đều có trong mình điều gì đó không thể bị khước từ, thậm chí dù nó khiến ta gào thét để chết. Ta là bản thân mình, đó là tất cả. Giống như truyền thuyết Celtic cổ về con chim với cái gai đâm vào ngực, vẫn hót hết mình và chết. Bởi vì nó phải làm như thế, nhận thức tự thân của nó chẳng thể ảnh hưởng hay thay đổi kết quả, phải không? Ai cũng ngân nga điệu ca nhỏ bé của mình, tin tưởng rằng đó là bài hát hay nhất trên đời. Bạn không thấy sao? Chúng ta tự tạo ra những cái gai của chính mình, và chẳng bao giờ ngừng đếm cái giá. Tất cả những gì ta có thể làm là chịu đựng nỗi đau, và bảo bản thân mình rằng điều đó đáng giá.
Each of us has something within us which won’t be denied, even if it makes us scream aloud to die. We are what we are, that’s all. Like the old Celtic legend of the bird with the thorn in its breast, singing its heart out and dying. Because it has to, its self-knowledge can’t affect or change the outcome, can it? Everyone singing his own little song, convinced it’s the most wonderful song the world has ever heard. Don’t you see? We create our own thorns, and never stop to count the cost. All we can do is suffer the pain, and tell ourselves it was well worth it.