Chúng ta đến và chúng ta khóc, đó là cuộc sống; chúng ta ngáp dài và chúng ta đi, đó là cái chết.
Hãy nhìn phiền não của bạn và nhận ra chúng là nọc rắn hổ mang. Bạn không dám đụng đến rắn vì biết rằng rắn có thể cắn chết bạn. Cũng vậy, hãy nhìn thấy sự độc hại trong vật độc hại và sự hữu dụng trong vật hữu dụng.
See you defilements; know them like you know a cobra’s poison. You won’t grab the cobra because you know it can kill you. See the harm in things harmful and the use in things useful.
Chúng ta không thể biết hậu quả của việc cấm đoán tính tự phát của trẻ nhỏ khi nó chỉ mới bắt đầu chủ động. Chúng ta thậm chí có thể bóp nghẹt chính sự sống. Thứ nhân tính bộc lộ bên dưới tất cả những chói lọi huy hoàng của trí tuệ trong suốt tuổi thơ ấu ngọt ngào và dịu dàng nên được tôn trọng đến mức như sùng kính. Nó giống như mặt trời xuất hiện trong buổi bình minh hay đóa hoa mới bắt đầu bừng nở. Giáo dục không thể hữu ích trừ phi nó giúp trẻ nhỏ mở lòng đón nhận cuộc sống.
We cannot know the consequences of suppressing a child’s spontaneity when he is just beginning to be active. We may even suffocate life itself. That humanity which is revealed in all its intellectual splendor during the sweet and tender age of childhood should be respected with a kind of religious veneration. It is like the sun which appears at dawn or a flower just beginning to bloom. Education cannot be effective unless it helps a child to open up himself to life.
Nhiều người chết đi khi trong mình vẫn còn ấp ủ điệu nhạc. Tại sao lại như vậy? Thường là bởi họ lúc nào cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để sống. Trước khi họ kịp nhận ra, thời gian đã hết.
Many people die with their music still in them. Why is this so? Too often it is because they are always getting ready to live. Before they know it, time runs out.
Đã bao giờ bạn nghĩ tới việc ra đi và không bao giờ quay trở lại? Ra đi và không còn dấu vết, tới một nơi xa xôi và bắt đầu một lần nữa sống, sống cuộc đời mới, cuộc đời chỉ của bạn mà thôi, thật sự sống? Bạn có bao giờ nghĩ thế không?
Have you ever thought to go away and never come back? Run away and lose your tracks, to go to a place far away and start living again, living a new life, only yours, really live? Did you ever think?
He who can no longer pause to wonder and stand rapt in awe, is as good as dead; his eyes are closed.
Người không còn có thể dừng lại để ngạc nhiên hay say mê kính sợ cũng như người đã chết; mắt anh ta nhắm lại rồi.
Quan tòa trừng phạt kẻ vi phạm pháp luật giống như ngôi nhà đang cháy gây thương tổn cho người bên trong. Một người có thể bị thiêu chết trong nhà khi đang đi cướp, hay khi đang cứu bạn. Cũng tương tự, từ góc nhìn của đạo đức, công việc của quan tòa là thiện hay ác phụ thuộc vào việc những luật lệ mà anh ta thực thi là thiện hay ác.
The judge punishes lawbreakers as a burning house injures its occupants. A person may be burned to death while robbing a home or saving a friend. Similarly, from a moral point of view, the judge’s work is good or evil, depending on whether the laws he enforces are good or evil.
Tất cả đều sẽ kết thúc, để mọi thứ bắt đầu lại, tất cả đều sẽ chết đi, để mọi thứ tái sinh lại.