Thứ nỗi buồn duy nhất nguy hiểm và không lành mạnh là thứ nỗi buồn chúng ta mang theo ra bên ngoài để dùng âm thanh nhấn chìm nó; như bệnh dịch được chữa trị một cách thiển cận và ngu dốt, chúng chỉ thu mình lại và sau thời gian ngắn lại bùng lên khủng khiếp hơn nhiều; và dồn lại trong chúng ta và là sự sống, sự sống không được sống, bị phủ nhận và đánh mất, sự sống có thể khiến ta chết.
The only sadnesses that are dangerous and unhealthy are the ones that we carry around in public in order to drown them out with the noise; like diseases that are treated superficially and foolishly, they just withdraw and after a short interval break out again all the more terribly; and gather inside us and are life, are life that is unlived, rejected, lost, life that we can die of.
Con người chừng nào còn chưa hoàn toàn mở cửa trái tim mình thì chừng đó còn chưa biết đến yêu thương… bởi tất cả cuộc đời và sự sống đều là về sự yêu thương… mục đích của chúng ta trong đời là hiểu được yêu thương chân thực và khi chúng ta hiểu được, ta trao đi tình yêu thương vô điều kiện cũng dễ dàng và tự nhiên như hít thở… Đó là quá trình bắt đầu từ bên trong.
Until one opens their heart completely, wholly, they don’t know love… for love is what life and living is all about… our purpose in life is to know real love and when we do, we give unconditonal love as easily and naturally as breathing… It starts within.
One must work and dare if one really wants to live.
Anh phải lao động và táo bạo nếu anh thực sự muốn sống.
Cái chết không phải là phòng ngủ mà bạn có thể đi vào rồi sau đó lại đi ra được.
Người không mạo hiểm điều gì, không làm gì, không có gì, chẳng là gì.
Anh ta có thể tránh được đau buồn và thống khổ,
Nhưng anh ta không thể học hỏi, cảm nhận, thay đổi, trưởng thành hay thực sự sống.
Bị xiềng xích bởi sự khuất phục, anh ta là kẻ nô lệ đã từ bỏ tất cả tự do.
Chỉ người dám mạo hiểm mới có tự do.
The person who risks nothing, does nothing, has nothing, is nothing.
He may avoid suffering and sorrow,
But he cannot learn, feel, change, grow or live.
Chained by his servitude he is a slave who has forfeited all freedom.
Only a person who risks is free.
Có hai loại kiêu hãnh, tốt và cấu. ‘Kiêu hãnh tốt’ đại diện cho phẩm giá và và sự tự tôn trọng bản thân. ‘Kiêu hãnh xấu’ là tội lỗi chết người khi coi mình ưu việt, thứ tội lỗi bốc mùi tự phụ và kiêu ngạo.
There are two kinds of pride, both good and bad. ‘Good pride’ represents our dignity and self-respect. ‘Bad pride’ is the deadly sin of superiority that reeks of conceit and arrogance.
Đừng đòi hỏi sự bảo đảm. Và đừng chờ đợi được cứu rỗi bởi bất cứ thứ gì, người nào, máy móc hay thư viện. Hãy tự cứu mình, và nếu bạn chết đuối, ít nhất bạn chết mà biết rằng mình đang tiến vào bờ.
Don’t ask for guarantees. And don’t look to be saved in any one thing, person, machine, or library. Do your own bit of saving, and if you drown, at least die knowing you were heading for shore.
Bất cứ ai có may mắn sinh ra là một nhân vật có thể cười nhạo thậm chí cả cái chết. Bởi vì một nhân vật sẽ không bao giờ chết! Con người sẽ chết, người viết, công cụ của sáng tạo: nhưng điều anh ta tạo ra sẽ không bao giờ chết!
Whoever has the luck to be born a character can laugh even at death. Because a character will never die! A man will die, a writer, the instrument of creation: but what he has created will never die!
Và như vậy, đây là chủ đề lớn cuối cùng mà chúng tôi tìm ra: rằng khi một nhóm người, dù nhỏ bé hay tầm thường tới đâu, sẵn sàng chết dần vì những ước mong ích kỷ của riêng mình, cuộc sống nảy sinh từ cái chết ấy là vô hạn, và tiếp tục ảnh hưởng tới những cuộc sống rất xa trong tương lai.
And so, this was the final major theme we found: that when a group of people, no matter how small or ordinary, was willing to die out to their selfish desires, the life which came out of that death was immeasurable, and continued to affect lives far into the future.