Nhìn một người yên bình chết đi khiến chúng ta nghĩ đến sao băng; một đốm sáng giữa triệu đốm sáng trên bầu trời mênh mông, bừng lên trong khoảng khắc chỉ để mãi mãi biến mất vào bóng đêm bất tận.
Watching a peaceful death of a human being reminds us of a falling star; one of a million lights in a vast sky that flares up for a brief moment only to disappear into the endless night forever.
Trong mọi trường hợp, sự trừng phạt thường xuyên là dấu hiệu yếu ớt và chểnh mảng của chính quyền. Không có người nào xấu đến nỗi không thể có ích về mặt nào đó. Không người nào nên bị đẩy tới cái chết, dù chỉ là ví dụ, nếu có thể để anh ta sống mà không gây nguy hại cho xã hội.
In any case, frequent punishments are a sign of weakness or slackness in the government. There is no man so bad that he cannot be made good for something. No man should be put to death, even as an example, if he can be left to live without danger to society.
There is only one meaning of life: the act of living itself.
Cuộc đời chỉ có một ý nghĩa: đó chính là sống.
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, thánh thót hơn bất kể sinh vật nào trên mặt đất. Từ thời khắc nó rời tổ, nó đi tìm một cây gai, và không nghỉ ngơi cho tới khi nó tìm thấy. Rồi nó đâm ngực vào cái gai dài nhất và sắc nhất. Nhưng trong khi nó chết dần, nó vượt lên nỗi đau của bản thân để hót thánh thót hơn cả Sơn ca và Họa mi. Con Chim gai trả giá cho điệu ca đó bằng sinh mạng, và cả thế gian yên lặng để lắng nghe, và Chúa trời mỉm cười trên thiên đường, bởi điệu ca hay nhất của Chim gai chỉ nhờ trả giá bằng nỗi đau đớn lớn lao mà có được; Lao đến cái gai mà không biết về cái chết đang đến. Nhưng khi chúng ta ấn cái gai vào ngực mình, ta biết, ta hiểu… và ta vẫn làm.
There is a legend about a bird which sings only once in it’s life, more beautifully than any other creature on the face of the earth. From the moment it leaves it’s nest, it searches for a thorn tree, and does not rest until it has found one. Then, it impales it’s breast on the longest, sharpest thorn. But as it is dying, it rises above it’s own agony to outsing the Lark and the Nightingale. The Thornbird pays it’s life for that one song, and the whole world stills to listen, and God in his heaven smiles, as it’s best is brought only at the cost of great pain; Driven to the thorn with no knowledge of the dying to come. But when we press the thorn to our breast, we know, we understand…. and still, we do it.
Tôi đã thấy đủ những người chết vì một lý tưởng. Tôi không tin vào chủ nghĩa anh hùng; tôi biết nó dễ dàng và tôi đã học được rằng nó có thể đẫm máu. Điều tôi mong muốn là sống và chết cho điều tôi yêu.
I’ve seen of enough of people who die for an idea. I don’t believe in heroism; I know it’s easy and I’ve learned it can be murderous. What interests me is living and dying for what one loves.
Let us live so that when we come to die even the undertaker will be sorry.
Chúng ta hãy sống sao cho khi chết, ngay cả người làm tang lễ cũng thấy tiếc thương.
An toàn không phải là thao tác trí tuệ để chúng ta hoạt động. Nó là vấn đề sự sống và cái chết. Chính tổng nỗ lực chúng ta đổ vào quản lý an toàn quyết định người chúng ta làm cùng sẽ sống hay sẽ chết.
Safety is not an intellectual exercise to keep us in work. It is a matter of life and death. It is the sum of our contributions to safety management that determines whether the people we work with live or die.
Bạn không bao giờ có thể thực sự sống cuộc đời của người khác, thậm chí cả của con mình. Ảnh hưởng bạn cho người khác hình thành qua cuộc đời bạn, và điều bạn đã trở thành chính mình.
You can never really live anyone else’s life, not even your child’s. The influence you exert is through your own life, and what you’ve become yourself.
Đức Phật dạy Ngài Ananda quán sát sự vô thường, quán tưởng cái chết trong từng hơi thở. Chúng ta phải hiểu sự chết. Chúng ta chết để được sống. Câu nầy có nghĩa gì? Chết là chấm dứt mọi hoài nghi, mọi vấn đề và sống ngay trong hiện tại. Không phải ngày mai chúng ta mới chết, chúng ta phải chết ngay bây giờ. Bạn có thể làm được điều này không? Nếu làm được, thì chẳng còn vấn đề gì nữa và bình yên tĩnh lặng sẽ đến với bạn.
The Buddha told his disciple Ananda to see impermanence, to see death with every breath. We must know death; we must die in order to live. What does this mean? To die is to come to the end of all our doubts, all our questions, and just be here with the present reality. You can never die tomorrow; you must die now. Can you do it? If you can do it, you will know the peace of no more questions.