The tragedy of life is what dies inside a man while he lives.
Bi kịch cuộc đời là những gì chết đi bên trong một người khi anh ta còn sống.
Và như vậy, đây là chủ đề lớn cuối cùng mà chúng tôi tìm ra: rằng khi một nhóm người, dù nhỏ bé hay tầm thường tới đâu, sẵn sàng chết dần vì những ước mong ích kỷ của riêng mình, cuộc sống nảy sinh từ cái chết ấy là vô hạn, và tiếp tục ảnh hưởng tới những cuộc sống rất xa trong tương lai.
And so, this was the final major theme we found: that when a group of people, no matter how small or ordinary, was willing to die out to their selfish desires, the life which came out of that death was immeasurable, and continued to affect lives far into the future.
Trong khi quy luật của sự cạnh tranh có thể đôi lúc khó khăn cho mỗi cá thể, nó là tốt nhất cho giống loài, bởi vì nó cho phép sự sống còn của những cá thể phù hợp nhất trong mọi lĩnh vực.
And while the law of competition may be sometimes hard for the individual, it is best for the race, because it ensures the survival of the fittest in every department.
Có một truyền thuyết về con chim chỉ hót một lần trong đời, thánh thót hơn bất kể sinh vật nào trên mặt đất. Từ thời khắc nó rời tổ, nó đi tìm một cây gai, và không nghỉ ngơi cho tới khi nó tìm thấy. Rồi nó đâm ngực vào cái gai dài nhất và sắc nhất. Nhưng trong khi nó chết dần, nó vượt lên nỗi đau của bản thân để hót thánh thót hơn cả Sơn ca và Họa mi. Con Chim gai trả giá cho điệu ca đó bằng sinh mạng, và cả thế gian yên lặng để lắng nghe, và Chúa trời mỉm cười trên thiên đường, bởi điệu ca hay nhất của Chim gai chỉ nhờ trả giá bằng nỗi đau đớn lớn lao mà có được; Lao đến cái gai mà không biết về cái chết đang đến. Nhưng khi chúng ta ấn cái gai vào ngực mình, ta biết, ta hiểu… và ta vẫn làm.
There is a legend about a bird which sings only once in it’s life, more beautifully than any other creature on the face of the earth. From the moment it leaves it’s nest, it searches for a thorn tree, and does not rest until it has found one. Then, it impales it’s breast on the longest, sharpest thorn. But as it is dying, it rises above it’s own agony to outsing the Lark and the Nightingale. The Thornbird pays it’s life for that one song, and the whole world stills to listen, and God in his heaven smiles, as it’s best is brought only at the cost of great pain; Driven to the thorn with no knowledge of the dying to come. But when we press the thorn to our breast, we know, we understand…. and still, we do it.
Đức Phật dạy Ngài Ananda quán sát sự vô thường, quán tưởng cái chết trong từng hơi thở. Chúng ta phải hiểu sự chết. Chúng ta chết để được sống. Câu nầy có nghĩa gì? Chết là chấm dứt mọi hoài nghi, mọi vấn đề và sống ngay trong hiện tại. Không phải ngày mai chúng ta mới chết, chúng ta phải chết ngay bây giờ. Bạn có thể làm được điều này không? Nếu làm được, thì chẳng còn vấn đề gì nữa và bình yên tĩnh lặng sẽ đến với bạn.
The Buddha told his disciple Ananda to see impermanence, to see death with every breath. We must know death; we must die in order to live. What does this mean? To die is to come to the end of all our doubts, all our questions, and just be here with the present reality. You can never die tomorrow; you must die now. Can you do it? If you can do it, you will know the peace of no more questions.
Nhìn một người yên bình chết đi khiến chúng ta nghĩ đến sao băng; một đốm sáng giữa triệu đốm sáng trên bầu trời mênh mông, bừng lên trong khoảng khắc chỉ để mãi mãi biến mất vào bóng đêm bất tận.
Watching a peaceful death of a human being reminds us of a falling star; one of a million lights in a vast sky that flares up for a brief moment only to disappear into the endless night forever.
Sự ngu xuẩn không thể được chữa trị. Sự ngu xuẩn là tội tử hình chung duy nhất; hình phạt là cái chết. Không thể kháng án, và bản án được tự động thi hành, không hề khoan thứ.
Stupidity cannot be cured. Stupidity is the only universal capital crime; the sentence is death. There is no appeal, and execution is carried out automatically and without pity.
Cái chết không phải là phòng ngủ mà bạn có thể đi vào rồi sau đó lại đi ra được.
We are born crying, live complaining, and die disappointed.
Chúng ta sinh ra đã khóc, sống để phàn nàn và chết trong thất vọng.
Nhiều người đang sống đáng phải chết. Và một số người đã chết đáng được sống. Anh có thể trao điều đó cho họ không? Vậy đừng quá vội vã phán xét ai phải chết. Bởi ngay cả người sáng suốt nhất cũng không thể thấy hết mọi mặt.
Many that live deserve death. And some that die deserve life. Can you give it to them? Then do not be too eager to deal out death in judgement. For even the very wise cannot see all ends.