Let us live so that when we come to die even the undertaker will be sorry.
Chúng ta hãy sống sao cho khi chết, ngay cả người làm tang lễ cũng thấy tiếc thương.
Không nơi nào có con đường dễ dàng dẫn đến tự do, và nhiều người trong chúng ta sẽ phải đi qua thung lũng nơi cái chết phủ bóng hết lần này tới lần khác trước khi ta tới được đỉnh núi mà ta mong đợi.
There is no easy walk to freedom anywhere, and many of us will have to pass through the valley of the shadow of death again and again before we reach the mountaintop of our desires.
Mọi mất mát đều đáng buồn. Kết thúc của một mối quan hệ quan trọng cũng là một cái chết. Khi người ta không còn yêu nhau, hay khi một tình bạn tưởng chừng vững chắc lại tan vỡ, hy vọng về tương lai chung – thứ hy vọng tạo ra một bối cảnh và một mục đích cho cuộc đời – đã mất đi.
All losses are sad. The end of an important relationship is also a death. When people fall out of love with each other, or when what seemed like a solid friendship falls into ruin, the hope for a shared future–a hope that provided a context and a purpose to life–is gone.
Rốt cuộc thì tất cả mọi người, hay nói đúng hơn, tất cả những ai cầm bút viết đều thích sống bên trong bản thân để có thể nói lên điều gì ở bên trong mình. Đó là vì sao người viết văn có hai đất nước, một là nơi họ thuộc về, và một là nơi họ thực sự sống. Đất nước thứ hai đầy lãng mạn, và tách rời khỏi họ, nó không có thực, nhưng nó thực sự ở đó.
After all everybody, that is, everybody who writes is interested in living inside themselves in order to tell what is inside themselves. That is why writers have to have two countries, the one where they belong and the one in which they live really. The second one is romantic, is is separate from themselves, it is not real but it is really there.
Người hiểu biết phải ý thức rõ ràng rằng mọi pháp trên thế gian không có bản thể trường cửu. Bởi vậy, Người hiểu biết không vui hay buồn vì họ không bị cuốn trôi theo các pháp thế gian luôn luôn biến đổi này. Trở nên vui là sinh. Trở nên buồn là tử. Chết rồi lại được sinh ra, và sinh ra lại chết nữa. Sống và chết trong từng phút giây là sự luân lưu bất tận của vòng sinh tử.
The “one Who Knows” clearly knows that all conditioned phenomena are unsubstantial. So this “One Who Knows” does not become happy or sad, for it does not follow changing conditions. To become glad , is to be born; to becomes dejected, is to die. Having died, we are born again ; having been born . we die again . This birth and death from one moment to the next is the endless spinning wheel of samsara.
Trong đời người, có hai con đường bằng phẳng không trở ngại: một là đi tới lý tưởng, một là đi tới cái chết.