Tôi không có quyền gọi mình là người biết. Tôi đã và vẫn mãi là kẻ kiếm tìm, nhưng tôi đã ngừng chất vấn sách và các vì sao; tôi bắt đầu lắng nghe lời truyền thụ mà dòng máu của mình thì thầm. Câu chuyện của tôi không dễ chịu, nó không ngọt ngào và hài hòa như những câu chuyện được sáng tác; nó thấm đượm sự khờ khạo và hoang mang, sự điên rồ và những giấc mơ, giống như cuộc đời của tất cả những người không còn muốn tự lừa dối bản thân.
I have no right to call myself one who knows. I was one who seeks, and I still am, but I no longer seek in the stars or in books; I’m beginning to hear the teachings of my blood pulsing within me. My story isn’t pleasant, it’s not sweet and harmonious like the invented stories; it tastes of folly and bewilderment, of madness and dream, like the life of all people who no longer want to lie to themselves.
Không ai có thể xây dựng cho bạn cây cầu mà bạn phải dùng để bước qua dòng chảy cuộc đời, không ai trừ chính bản thân bạn. Chắc chắn là có vô số con đường và cây cầu và bán thần có thể đưa bạn qua sông; nhưng chỉ khi bạn trả cái giá là chính bản thân; bạn sẽ đem cầm chính mình và thua cuộc. Trên thế gian này có một con đường duy nhất mà không ai khác có thể đi, trừ chính bạn: nó dẫn tới đâu? Đừng hỏi, cứ đi theo nó đi.
Nobody can build the bridge for you to walk across the river of life, no one but you yourself alone. There are, to be sure, countless paths and bridges and demi-gods which would carry you across this river; but only at the cost of yourself; you would pawn yourself and lose. There is in the world only one way, on which nobody can go, except you: where does it lead? Do not ask, go along with it.