Cuộc sống cũng giống như tấm chăn ngắn. Bạn kéo lên, ắt hẳn ngón chân sẽ lạnh, bạn kéo xuống và bờ vai run rẩy; nhưng những người vui vẻ xoay xở cuộn mình lại và trải qua một đêm thoải mái.
Life is like a blanket too short. You pull it up and your toes rebel, you yank it down and shivers meander about your shoulder; but cheerful folks manage to draw their knees up and pass a very comfortable night.
Tôi nhúng ngón tay vào sự tồn tại – và nó chẳng có mùi gì. Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cái thứ gọi là thế giới này là gì vậy? Thế giới này có ý nghĩa gì? Ai đã dụ tôi vào thế giới? Tại sao tôi lại không được hỏi xin phép và tại sao tôi lại không được thông báo những luật lệ và quy định của nó mà bị xô vào cuộc sống như thể bị một kẻ bắt cóc, một tên lái buôn món hàng linh hồn mua lấy? Tại sao tôi lại liên quan đến cái doanh nghiệp lớn có tên là thực tại này? Tại sao tôi lại nên quan tâm tới nó? Không phải đó là mối quan tâm tự nguyện sao? Và nếu tôi phải liên quan, người quản lý ở đâu? Tôi muốn lên tiếng. Không có quản lý sao? Tôi phải phàn nàn với ai đây?
I stick my finger in existence — it smells of nothing. Where am I? Who am I? How came I here? What is this thing called the world? What does this world mean? Who is it that has lured me into the world? Why was I not consulted, why not made acquainted with its manners and customs instead of throwing me into the ranks, as if I had been bought by a kidnapper, a dealer in souls? How did I obtain an interest in this big enterprise they call reality? Why should I have an interest in it? Is it not a voluntary concern? And if I am to be compelled to take part in it, where is the director? I should like to make a remark to him. Is there no director? Whither shall I turn with my complaint?
Tôi đã biết niềm vui và nỗi đau của tình bạn. Tôi đã phụng sự và được phụng sự. Tôi đã tạo ra vài kẻ thù mà tôi chẳng hề hối tiếc việc đó. Tôi đã yêu không ích kỷ, và tôi đã vuốt ve thù hận với cái kẹp nóng đỏ của Địa ngục. Đó chính là sống.
I have known the joy and pain of friendship. I have served and been served. I have made some good enemies for which I am not a bit sorry. I have loved unselfishly, and I have fondled hatred with the red-hot tongs of Hell. That’s living.
Chúng ta giết chóc trong mỗi bước chân, không chỉ trong chiến tranh, bạo loạn và xử tử. Chúng ta giết chóc khi nhắm mắt lại trước sự nghèo đói, khổ đau và tủi thẹn. Cũng như vậy, tất cả sự bất kính đối với cuộc sống, tất cả nhẫn tâm, tất cả thờ ơ, tất cả khinh miệt đều chính là giết chóc.
We kill at every step, not only in wars, riots and executions. We kill when we close our eyes to poverty, suffering and shame. In the same way all disrespect for life, all hard-heartedness, all indifference, all contempt is nothing else than killing.
Mỗi người chúng ta đều phải lấy cái tâm biết ơn để đối mặt với cuộc sống. Biết ơn cha mẹ, bởi cha mẹ ban cho bạn sinh mệnh; biết ơn thầy cô, vì thầy cô đắp nặn linh hồn bạn; biết ơn những cảnh ngộ bạn gặp phải, bởi chúng cho bạn dũng khí; đồng thời cũng biết ơn đối thủ mang đến nghịch cảnh, bởi họ khiến bạn càng thêm kiên cường.
我们每个人都要以一颗感恩的心来面对生活。感谢你的父母,因为他们赐予你生命;感谢你的导师,因为他们塑造了你的灵魂;感谢你的遭遇,因为它们给了你勇气;感谢你的幸福,因为它们给了你动力;同时也要感谢给你带来逆境的对手,因为他们让你更加坚强。
Mỗi ngày là một khung mới để tô vẽ. Hãy chắc chắn bức tranh của bạn đầy sức sống và hạnh phúc, và vào cuối ngày, bạn sẽ không xem lại nó và ước giá mà mình đã vẽ khác đi.
Each day is a new canvas to paint upon. Make sure your picture is full of life and happiness, and at the end of the day you don’t look at it and wish you had painted something different.
Cuộc sống cốt ở sự tiến bộ và thay đổi. Khi bạn không còn làm những điều đó – đó là lời thì thầm của bạn; đó là lời thì thầm rằng bạn nên làm điều gì đó khác.
Life is about growth and change. When you are no longer doing that — that is your whisper; that is your whisper that you are supposed to do something else.