Từ khóa: Cuộc sống

Lại một năm mới đến…
Lại một năm để sống!
Để xua đi lo lắng, nghi ngờ và sợ hãi,
Để yêu và cười và cho đi!

Năm mới tươi sáng này được trao cho tôi
Để sống nhiệt huyết từng ngày…
Để phát triển từng ngày và cố gắng
Nỗ lực hết sức của mình!

Tôi được cho cơ hội
Để một lần nữa sửa chữa lại sai lầm,
Để cầu nguyện cho hòa bình, để trồng cây cối,
Và để cất tiếng ca vui tươi!
Another fresh new year is here…
Another year to live!
To banish worry, doubt, and fear,
To love and laugh and give!

This bright new year is given me
To live each day with zest…
To daily grow and try to be
My highest and my best!

I have the opportunity
Once more to right some wrongs,
To pray for peace, to plant a tree,
And sing more joyful songs!

Sự tồn tại là cuộc mặc cả lạ lùng. Đời nợ chúng ta thì ít mà chúng ta thì nợ đời tất cả. Hạnh phúc thực sự duy nhất đến từ việc cống hiến hết bản thân vì một mục đích nào đó.
Existence is a strange bargain. Life owes us little; we owe it everything. The only true happiness comes from squandering ourselves for a purpose.

Bạn không bao giờ có thể thực sự sống cuộc đời của người khác, thậm chí cả của con mình. Ảnh hưởng bạn cho người khác hình thành qua cuộc đời bạn, và điều bạn đã trở thành chính mình.
You can never really live anyone else’s life, not even your child’s. The influence you exert is through your own life, and what you’ve become yourself.

Bi kịch cuộc đời là những gì chết đi bên trong một người khi anh ta còn sống.
The tragedy of life is what dies inside a man while he lives.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Ý nghĩa của cuộc sống là tìm ra tài năng của mình. Mục đích của cuộc sống là trao nó đi.
The meaning of life is to find your gift. The purpose of life is to give it away.

Tôi từng muốn tự sát hàng trăm lần, nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu cuộc đời. Sự yếu đuối nực cười này có lẽ là một trong những thiên hướng u sầu ngu xuẩn của chúng ta, bởi có điều gì ngu xuẩn hơn khi háo hức muốn đi tiếp vác theo gánh nặng mà mình sẽ vui sướng được vứt đi, khi căm ghét sự tồn tại của bản thân nhưng lại níu giữ nó, khi vuốt ve con rắn đang ngấu nghiến ta cho tới khi nó nuốt hết tim ta?
I have wanted to kill myself a hundred times, but somehow I am still in love with life. This ridiculous weakness is perhaps one of our more stupid melancholy propensities, for is there anything more stupid than to be eager to go on carrying a burden which one would gladly throw away, to loathe one’s very being and yet to hold it fast, to fondle the snake that devours us until it has eaten our hearts away?

Cho dù là nhà văn hay là người đọc, nhiệm vụ của mỗi người đầu tiên là làm chủ cuộc sống của chính mình, không phải giả tạo hay nghe theo bên ngoài kê đơn, dù có vẻ cao quý đến bao nhiêu. Bởi mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời, và ta đều biết rõ nó đều sẽ kết thúc thế nào.
Regardless of whether one is a writer or a reader, one’s task consists first of all in mastering a life that is one’s own, not imposed or prescribed from without, no matter how noble its appearance may be. For each of us is issued but one life, and we know full well how it all ends.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Người khăng khăng muốn thấy rõ mọi thứ trước khi quyết định sẽ chẳng bao giờ quyết định. Chấp nhận cuộc sống, và bạn phải chấp nhận sự hối hận.
The man who insists upon seeing with perfect clearness before he decides, never decides. Accept life, and you must accept regret.

Thời thế thay đổi. Và bạn bè ra đi. Cuộc đời không dừng lại vì ai cả.
Things change. And friends leave. Life doesn’t stop for anybody.

Cuộc sống không phải là để chờ đợi cơn bão đi qua, cuộc sống là để học được cách khiêu vũ trong mưa.
Life isn’t about waiting for the storm to pass, it’s about learning to dance in the rain.

Tôi càng sống lâu, đọc nhiều, kiên nhẫn hơn và lo lắng tìm hiểu nhiều hơn, tôi dường như càng biết ít đi… Hãy biết vừa phải. Có lòng khoan dung. Sống nhún nhường. Như thế là đủ.
The longer I live, the more I read, the more patiently I think, and the more anxiously I inquire, the less I seem to know…Do justly. Love mercy. Walk humbly. This is enough.

Với hầu hết mọi người, cuộc đời không phải là câu chuyện cổ tích, nó là câu chuyện phiêu lưu.
For most people life is not a fairy tale, it is an adventure.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cuộc sống là sự cộng dồn – Hoặc sai lầm của ta cộng dồn thành thứ ta không có, hoặc những quyết định sáng suốt cộng dồn thành thứ ta có.
Life is accumulative – Either our errors accumulate to what we don’t get, or our wise decisions accumulate into what we do get.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Mỗi ngày là một khung mới để tô vẽ. Hãy chắc chắn bức tranh của bạn đầy sức sống và hạnh phúc, và vào cuối ngày, bạn sẽ không xem lại nó và ước giá mà mình đã vẽ khác đi.
Each day is a new canvas to paint upon. Make sure your picture is full of life and happiness, and at the end of the day you don’t look at it and wish you had painted something different.

Cuộc sống là vở bi kịch với người cảm nhận, và là vở hài kịch với người suy nghĩ.
Life is a tragedy for those who feel, and a comedy for those who think.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Thước đo của cuộc đời không phải thời gian, mà là cống hiến.
The measure of life is not its duration, but its donation.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cuộc sống cốt ở sự tiến bộ và thay đổi. Khi bạn không còn làm những điều đó – đó là lời thì thầm của bạn; đó là lời thì thầm rằng bạn nên làm điều gì đó khác.
Life is about growth and change. When you are no longer doing that — that is your whisper; that is your whisper that you are supposed to do something else.

Có buổi tiệc nào không tàn, nhưng đời người giống như một vòng tròn luẩn quẩn, đi một vòng lớn lại quay trở về điểm khởi đầu.

Tác giả:
Từ khóa:

Cuộc sống không phải là nói suông; cuộc sống là bổn phận.
Life isn’t about talk; it’s about commitment.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cuộc đời như màn kịch, mỗi người đều đang đeo mặt nạ để diễn kịch, khi không cần cái mặt nạ này nữa, lập tức vứt đi, rồi lại thay một chiêc mặt nạ khác để tiếp tục diễn vở kịch cuộc đời.

Tác giả:
Từ khóa:

Tôi không muốn đi đến cuối đời và phát hiện ra tôi mới chỉ sống hết chiều dài của nó. Tôi muốn sống cả chiều rộng nữa.
I don’t want to get to the end of my life and find that I just lived the length of it. I want to live the width of it as well.

Chuyến phiêu lưu của đời là học hỏi. Mục đích của đời là trưởng thành. Bản tính của đời là thay đổi. Thách thức của đời là vượt qua. Tinh túy của đời là quan tâm. Cơ hội của đời là phụng sự. Bí mật của đời là dám làm. Hương vị của đời là giúp đỡ. Vẻ đẹp của đời là cho đi.
The adventure of life is to learn. The purpose of life is to grow. The nature of life is to change. The challenge of life is to overcome. The essence of life is to care. The opportunity of like is to serve. The secret of life is to dare. The spice of life is to befriend. The beauty of life is to give.

Tại sao con người phải sống? Em không nên hỏi tại sao con người phải sống, mà nên hỏi là con người phải làm thế nào mới có thể sống, mới có thể sống thật tốt.

Tác giả:
Từ khóa:

Tôi nhúng ngón tay vào sự tồn tại – và nó chẳng có mùi gì. Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cái thứ gọi là thế giới này là gì vậy? Thế giới này có ý nghĩa gì? Ai đã dụ tôi vào thế giới? Tại sao tôi lại không được hỏi xin phép và tại sao tôi lại không được thông báo những luật lệ và quy định của nó mà bị xô vào cuộc sống như thể bị một kẻ bắt cóc, một tên lái buôn món hàng linh hồn mua lấy? Tại sao tôi lại liên quan đến cái doanh nghiệp lớn có tên là thực tại này? Tại sao tôi lại nên quan tâm tới nó? Không phải đó là mối quan tâm tự nguyện sao? Và nếu tôi phải liên quan, người quản lý ở đâu? Tôi muốn lên tiếng. Không có quản lý sao? Tôi phải phàn nàn với ai đây?
I stick my finger in existence — it smells of nothing. Where am I? Who am I? How came I here? What is this thing called the world? What does this world mean? Who is it that has lured me into the world? Why was I not consulted, why not made acquainted with its manners and customs instead of throwing me into the ranks, as if I had been bought by a kidnapper, a dealer in souls? How did I obtain an interest in this big enterprise they call reality? Why should I have an interest in it? Is it not a voluntary concern? And if I am to be compelled to take part in it, where is the director? I should like to make a remark to him. Is there no director? Whither shall I turn with my complaint?