Điều đầu tiên mà tôi thấy quan tâm là tôi đã được sinh ra. Đó là những từ tuyệt diệu. Cuộc đời này, thứ mà cả thời gian lẫn sự vĩnh hằng đều không thể rút ngắn – linh hồn này, linh hồn bất diệt, đã bắt đầu. Tâm trí tôi lạc lối trong sự huyền diệu đó.
The first thing which I can record concerning myself is, that I was born. These are wonderful words. This life, to which neither time nor eternity can bring diminution – this everlasting living soul, began. My mind loses itself in these depths.
“Hãy hiểu mình.” Nhà triết gia già nói. “Hãy cải thiện mình.” Nhà triết gia trẻ nói. Mục đích lớn nhất của chúng ta trong dòng thời gian không phải là lãng phí tài năng và lòng nhiệt huyết vào những thứ bên ngoài mà rồi chúng ta sẽ phải bỏ lại sau lưng. Chúng ta cần nuôi dưỡng bên trong mình tất cả những gì mà chúng ta có thể mang vào cuộc hành trình vĩnh hằng phía trước.
“Know thyself,” said the old philosopher, “improve thyself,” saith the new. Our great object in time is not to waste our passions and gifts on the things external that we must leave behind, but that we cultivate within us all that we can carry into the eternal progress beyond.
Cho dù là nhà văn hay là người đọc, nhiệm vụ của mỗi người đầu tiên là làm chủ cuộc sống của chính mình, không phải giả tạo hay nghe theo bên ngoài kê đơn, dù có vẻ cao quý đến bao nhiêu. Bởi mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời, và ta đều biết rõ nó đều sẽ kết thúc thế nào.
Regardless of whether one is a writer or a reader, one’s task consists first of all in mastering a life that is one’s own, not imposed or prescribed from without, no matter how noble its appearance may be. For each of us is issued but one life, and we know full well how it all ends.
Cuộc sống cũng giống như tấm chăn ngắn. Bạn kéo lên, ắt hẳn ngón chân sẽ lạnh, bạn kéo xuống và bờ vai run rẩy; nhưng những người vui vẻ xoay xở cuộn mình lại và trải qua một đêm thoải mái.
Life is like a blanket too short. You pull it up and your toes rebel, you yank it down and shivers meander about your shoulder; but cheerful folks manage to draw their knees up and pass a very comfortable night.