Điều cơ bản mà không ai hỏi là tại sao người ta lại sử dụng thuốc phiện? Tại sao chúng ta gắn những thứ đó vào đời sống bình thường để sống? Điều tôi muốn nói là, có phải có điều gì đó sai lệch với xã hội khiến chúng ta bị áp lực đến nỗi chúng ta không thể sống mà không tự bảo vệ mình khỏi nó?
The basic thing nobody asks is why do people take drugs of any sort? Why do we have these accessories to normal living to live? I mean, is there something wrong with society that’s making us so pressurized, that we cannot live without guarding ourselves against it?
Những điều dối trá không len vừa vào lốt ngụy trang. Đến cuối cùng, lớp áo rơi xuống, để mặc bạn trân trân nhìn vào sự thật trần trụi, thứ luôn là tình huống không thoải mái.
Lies don’t fit snugly into disguises. Eventually the cloak falls off and you’re left staring at the naked truth which is always an uncomfortable situation.
Đạo đức là gì, cô hỏi.
Là sự phán đoán để phân biệt giữa đúng và sai, tầm nhìn để nhận ra sự thật, và lòng can đảm để hành động theo nó, là sự cống hiến cho điều tốt đẹp, và sự nhất quán đứng về phía cái tốt dù phải trả giá thế nào đi nữa.
What is morality, she asked.
Judgement to distinguish right and wrong, vision to see the truth, and courage to act upon it, dedication to that which is good, integrity to stand by the good at any price.
Chúng ta phấn đấu hy sinh, vì chúng ta muốn xây dựng một xã hội ai cũng ấm no, sung sướng. Nhưng chúng ta biết rằng: muốn cải thiện đời sống, thì trước phải ra sức thi đua phát triển sản xuất; và trước phải nâng cao mức sống của nhân dân, rồi mới nâng cao mức sống của cá nhân mình. Tức là: “lo, thì trước thiên hạ, hưởng, thì sau thiên hạ”.