Bạn nhất định phải mạnh mẽ, sẽ chẳng ai hiểu được rút cục bạn đau khổ bao nhiêu. Bạn nhất định phải mạnh mẽ, sẽ chẳng ai hiểu được vì sao bạn cần phải sống tiếp. Bạn nhất định phải mạnh mẽ, sẽ chẳng ai hiểu được bạn đã trải qua một cuộc sống như thế nào. Bạn nhất định phải mạnh mẽ, sẽ chẳng ai hiểu được đằng sau nụ cười bạn chôn giấu bao nhiêu nỗi đau thương. Bạn nhất định phải mạnh mẽ, sẽ chẳng ai hiểu được những khi bạn muốn khóc nhưng không thể rơi một giọt nước mắt nào. Nếu như bạn không mạnh mẽ, vậy ai sẽ thay bạn dũng cảm đây?
Đặt câu hỏi ai hay điều gì tạo ra vũ trụ thì cũng hợp lý thôi, nhưng nếu câu trả lời là Chúa trời, thì câu hỏi chỉ là đã ánh xạ sang vấn đề ai tạo ra Chúa trời.
It is reasonable to ask who or what created the universe, but if the answer is God, then the question has merely been deflected to that of who created God.
Thật đẹp khi có phổi để hít thở và chân để leo núi, và thật đáng tiếc đôi khi chúng ta không nhận ra rằng như thế là đủ.
It’s a beautiful thing to have lungs that allow you to breathe air and legs that allow you to climb mountains, and it’s a shame that sometimes we don’t realize that that’s enough.
Vì lòng nhiệt huyết, nếu được đi theo, mang cùng nó sự sáng suốt; nó có thể đem tới một kiểu thông min cho những kẻ ngốc, người khờ khạo hay ngu xuẩn, đặc biệt là trong tuổi trẻ.
For passion, be it observed, brings insight with it; it can give a sort of intelligence to simpletons, fools, and idiots, especially during youth.
“Nhưng,” bạn có thể hỏi, “làm sao chúng ta có thể quên đi những lời ác ý đã nói ra… sự đối xử tàn nhẫn và bất công mà ta đã nhận? Làm sao ta có thể chỉ đơn giản là quên chúng đi? Không đơn giản được như vậy!” Chỉ có một cách chắc chắn. Đừng bao giờ nói về chúng, và đừng bao giờ nghĩ về chúng. Nếu bạn muốn quên đi điều gì đó, đừng bao giờ nói về nó thậm chí ngay cả với người bạn thân nhất của mình. Khi nó hiện lên trong tâm trí, lập tức xua đuổi nó đi. Bạn sẽ thấy ngạc nhiên mình có thể quên bất cứ gì nhanh đến thế nào khi đi theo phương pháp đó.
“But,” you may ask, “how can we forget the unkind things that are said…the cruel and unfair treatment one has received? How can we simply forget these things? It is not as simple as that!” There is just one sure way. Never talk about them, and never think about them. If you want to forget something, never speak even to your dearest friend about it. When it bobs into your mind, banish it at once. It will surprise you how quickly you can forget anything by that treatment.”
Tôi không thấy xúc phạm đâu. Sự xúc phạm cũng như món đồ uống; nó chỉ có ảnh hưởng khi nó được chấp nhận. Và lòng kiêu hãnh là món hành lý quá nặng cho cuộc hành trình của tôi.
I was not offended, my love. An insult is like a drink; it affects one only if accepted. And pride is too heavy baggage for my journey…