Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc và đó là tự sát. Phán xét liệu cuộc đời có đáng sống hay không cũng giống như trả lời câu hỏi cơ bản của triết học. Tất cả những điều còn lại – thế giới có ba chiều hay không, trí óc có chín hay mười hai hạng mục – đều đi sau đó. Đó là những trò chơi; người ta đầu tiên phải trả lời đã.
There is but one truly serious philosophical problem and that is suicide. Judging whether life is or is not worth living amounts to answering the fundamental question of philosophy. All the rest — whether or not the world has three dimensions, whether the mind has nine or twelve categories — comes afterwards. These are games; one must first answer.
Hãy hào phóng. Hãy trao cho những người bạn yêu; trao cho những người yêu bạn, và trao cho những người bất hạnh – phải, đặc biệt hãy trao cho những người bạn không muốn trao. Bạn sẽ nhận được rất nhiều vì đã cho đi. Bạn càng cho đi nhiều, bạn càng có được nhiều.
Be generous. Give to those you love; give to those who love you, give to the fortunate, give to the unfortunate — yes, give especially to those you don’t want to give. You will receive abundance for your giving. The more you give, the more you will have.
Người ta thường có thói quen nhìn ngắm bên ngoài. Chảng hạn như khi nhìn giảng đường này, họ sẽ nói: “Giảng đường này thật lớn!”. Thật ra nó chẳng lớn chút nào. Nó lớn hay không, tùy theo quan niệm của ta mà thôi. Thật ra, giảng đường này nó chỉ vậy thôi, chẳng lớn mà cũng chẳng bé. Thế nhưng, người ta luôn luôn chạy theo cảm quan của mình. Người ta bận rộn nhìn và đánh giá mọi vật chung quanh mà không có thì giờ để nhìn vào chính mình.
People are always looking outwards, at people and things. They look at this hall, for example, and say, “Oh, it’s so big!” Actually it’s not big at all. Whether or not it seems big, depend on your perception of it. In fact this hall is just the size it is, neither big nor small. But people run after their feelings all the tine. They are so busy looking around and having opinions what they see that they have no time to look at themselves.
Nhiều người, không chịu được vị đắng của cà phê nên thường bỏ đường hoặc sữa cho bớt đắng. Tôi không cho đường hay sữa vào cà phê bởi tôi biết: phải nếm trải qua cay đắng mới cảm nhận được ngọt ngào đến lịm người. Cho dù vẫn tiếp tục phải uống cà phê đắng nhưng tôi vẫn không nản lòng vì dư vị ngọt ngào của nó.
Tôi tin rằng cuộc đời luôn luôn thử thách mức độ tận tâm của chúng ta và phần thưởng lớn nhất của cuộc đời sẽ dành cho những ai không ngừng tận tâm hành động cho tới khi đạt được điều mình muốn. Sự kiên quyết này có thể di chuyển cả núi, nhưng nó phải luôn vững bền. Dù điều này nghe thì có vẻ thật đơn giản, nhưng nó vẫn là ranh giới thường thấy ngăn giữa những người sống với giấc mơ của mình và những người sống trong nuối tiếc.
I believe life is constantly testing us for our level of commitment and life’s greatest rewards is reserved for those who demonstrate a never-ending commitment to act until they achieve. This level of resolve can move mountains, but it must be constant and consistent. As simplistic as this may sound, it is still the common denominator separating those who live their dreams from those who live in regret.