Nếu không thể cùng nhau cười trên giường, vẫn có khả năng rằng hai người không tương thích. Tôi thà nghe thấy tiếng cười của phụ nữ hơn là nỗ lực cố khiêu khích tôi với những ánh mắt dài, yên lặng, đắm đuối và bí hiểm. Nếu bạn có thể cùng cười với một người phụ nữ, mọi thứ khác rồi sẽ ổn thỏa hết.
If you can’t laugh together in bed, the chances are you are incompatible, anyway. I’d rather hear a girl laugh well than try to turn me on with long, silent, soulful, secret looks. If you can laugh with a woman, everything else falls into place.
Tôi tin rằng vị trí và công việc của người giáo viên ở trường học nên được hiểu theo cơ sở này. Người giáo viên không đến trường để ép buộc những ý tưởng nhất định, hay để hình thành những thói quen nhất định cho đứa trẻ, mà người giáo viên ở đó như là một thành viên của cộng đồng để lựa chọn những ảnh hưởng có thể tác động đến trẻ và trợ giúp trẻ phản ứng lại những ảnh hưởng này theo cách đúng.
I believe that the teacher’s place and work in the school is to be interpreted from this same basis. The teacher is not in the school to impose certain ideas or to form certain habits in the child, but is there as a member of the community to select the influences which shall affect the child and to assist him in properly responding to these influences.
Chỉ khi nào không còn sợ hãi, ta mới bắt đầu sống hết từng trải nghiệm, dù nếm trải đau thương hay vui sướng, sống với thái độ biết ơn trong từng khoảng khắc, sống hết mình.
Only when we are no longer afraid do we begin to live in every experience, painful or joyous, to live in gratitude for every moment, to live abundantly.
Vấn đề với lắng nghe, dĩ nhiên, là chúng ta không nghe. Có quá nhiều âm thanh trong đầu chúng ta đến nỗi ta chẳng nghe thấy gì cả. Cuộc hội thoại bên trong chỉ đơn giản là chẳng bao giờ ngừng. Nó có thể là giọng nói của ta hay bất cứ giọng nói nào ta muốn, nhưng nó là sự huyên náo không ngừng. Cũng như thế, chúng ta không thấy, và cũng như thế, chúng ta không cảm nhận, không chạm vào, không nếm.
The problem with listening, of course, is that we don’t. There’s too much noise going on in our heads, so we never hear anything. The inner conversation simply never stops. It can be our voice or whatever voices we want to supply, but it’s a constant racket. In the same way we don’t see, and in the same way we don’t feel, we don’t touch, we don’t taste.
Luôn luôn buồn khi phải rời đi nơi mà ta biết ta sẽ không bao giờ trở lại. Đó là nỗi hoài niệm của những chuyến đi: có lẽ chúng là phần thưởng lớn nhất của du lịch.
It is always sad to leave a place to which one knows one will never return. Such are the melancholies du voyage: perhaps they are one of the most rewarding things about traveling.
Hãy nhìn vào ngọn lửa, vào mây trời, và ngay khi những giọng nói bên trong bắt đầu lên tiếng… hãy đầu hàng chúng. Đừng hỏi trước liệu điều đó có được cho phép hay không, hay có làm hài lòng thầy cô, cha mẹ, hay thần linh không.
Gaze into the fire, into the clouds, and as soon as the inner voices begin to speak… surrender to them. Don’t ask first whether it’s permitted, or would please your teachers or father or some god. You will ruin yourself if you do that.
Sự lớn lao có sẵn ở trong mỗi người. Việc của nhà lãnh đạo không phải là đặt sự lớn lao vào bất cứ ai. Việc của nhà lãnh đạo là khiến người ta phát hiện ra và sử dụng sự lớn lao đã có sẵn trong họ!
There is greatness in everyone already. The job of the leader is not to put greatness in anyone. The job of the leader is to make people discover and exploit the greatness already existing in them!
Sự bi quan thái quá đã khiến quá nhiều người phạm sai lầm nghiêm trọng. Và có lẽ một phần của sự bi quan xuất hiện vì chúng ta quá gần với bản thân để nhìn từ góc nhìn đúng đắn.
Too much pessimism has led too many men into making serious mistakes. And perhaps part of our pessimism comes because we are too close to ourselves to see in proper perspective.
Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi tương lai bất định, hay chờ đợi điều gì đó xảy ra. Người ta có thể chờ đợi cả đời, và rồi chẳng tìm thấy gì khi chờ đợi đến cuối. Tôi sẽ bắt đầu ở đây, tôi sẽ làm điều gì đó xảy ra.
I would not sit waiting for some vague tomorrow, nor for something to happen. One could wait a lifetime, and find nothing at the end of the waiting. I would begin here, I would make something happen.