Khi tôi mười hai tuổi, tôi từng nghĩ mình hẳn phải là thiên tài, nhưng không ai để ý. Nếu có thứ gì đó gọi là thiên tài, tôi chính là nó, và nếu không có, tôi không quan tâm.
When I was about twelve I used to think I must be a genius, but nobody’s noticed. If there is such a thing as a genius, I am one, and if there isn’t I don’t care.
Dù có người nói toàn bộ cuộc đời trọn vẹn chẳng là gì khác ngoài một giấc mơ và thế giới vật lý chẳng là gì khác ngoài ảo ảnh, tôi nghĩ giấc mơ hay ảo ảnh này đủ thực, nếu biết dùng tốt lý trí chúng ta sẽ không bao giờ bị nó lừa gạt.
Although the whole of this life were said to be nothing but a dream and the physical world nothing but a phantasm, I should call this dream or phantasm real enough, if, using reason well, we were never deceived by it.