Lấy trung hiếu để lại cho con cháu thì con cháu hưng thịnh; lấy trí thuật để lại cho con cháu thì con cháu suy vong; lấy sự khiêm nhượng để giao tiếp với người thì mạnh; lấy điều thiện để giữ mình thì lành.
以忠孝遺子孫者昌,以智術遺子孫者亡。以謙接物者強,以善自衛者良。Dĩ trung hiếu di tử tôn giả xương, dĩ trí thuật di tử tôn giả vong. Dĩ khiêm tiếp vật giả cường, dĩ thiện tự vệ giả lương.
Một người thông thái được cứu vớt khỏi tham vọng nhờ chính tham vọng; mục tiêu của anh ta cao tới mức sự giàu sang, địa vị, tiền tài và đặc ân không thể khiến anh ta hài lòng.
A wise man is cured of ambition by ambition itself; his aim is so exalted that riches, office, fortune and favour cannot satisfy him.
Tôi không tin là chỉ trang điểm và kiểu tóc tốt có thể khiến người phụ nữ xinh đẹp. Người phụ nữ rạng ngời nhất là người đầy sức sống và trải nghiệm.
I don’t believe makeup and the right hairstyle alone can make a woman beautiful. The most radiant woman in the room is the one full of life and experience.
Bệnh tật và thuốc chữa giống như hai phe phái trong một thị trấn đang bị vây hãm; mỗi bên cấu xé tan nát bên kia, nhưng cả hai lại đồng lòng chống lại kẻ thù chung, Tự nhiên.
The disease and its medicine are like two factions in a besieged town; they tear one another to pieces, but both unite against their common enemy, Nature.
Người không chịu tìm kiếm lời khuyên của người khác cuối cùng sẽ đi tới con đường hủy diệt. Người thầy sẽ giúp bạn nhận thức được những điểm yếu của mình và can đảm đối mặt với chúng. Mối kết nối giữa người thầy và người trò giúp ta không lạc khỏi con đường đã lựa chọn cho tới điểm cuối cùng.
One who refuses to seek the advice of others will eventually be led to a path of ruin. A mentor helps you to perceive your own weaknesses and confront them with courage. The bond between mentor and protégé enables us to stay true to our chosen path until the very end.
Văn chương không phải hơi thở của xã hội đường thời, không dám nói lên nỗi đau và sợ hãi của xã hội đó, không cảnh báo kịp thời những mối nguy hại đe dọa đạo đức và xã hội – thứ văn chương đó không xứng đáng với cái tên của văn chương; nó chỉ có cái mã ngoài. Thứ văn chương đó đánh mất lòng tin của nhân dân, và những tác phẩm của nó được phát hành bị dùng như giấy lộn thay vì được đọc.
Literature that is not the breath of contemporary society, that dares not transmit the pains and fears of that society, that does not warn in time against threatening moral and social dangers — such literature does not deserve the name of literature; it is only a façade. Such literature loses the confidence of its own people, and its published works are used as wastepaper instead of being read.
Cho dù có vẻ lặt vặt và phù phiếm bao nhiêu, quần áo có chức năng quan trọng hơn là chỉ giữ ta ấm áp. Quần áo thay đổi cách nhìn của ta về thế giới, và cách nhìn của thế giới đối với ta.
Vain trifles as they seem, clothes have, they say, more important offices than to merely keep us warm. They change our view of the world and the world’s view of us.