Sự chú ý của con người thường tập trung vào những sự thỏa mãn mà các mối quan hệ được kỳ vọng sẽ mang lại, chính xác là bởi chúng không thực sự làm hài lòng theo cách nào đó. Và nếu chúng thực sự làm hài lòng, cái giá của sự thỏa mãn này thường cho thấy là không thể chấp nhận được.
Human attention tends to be focused on the satisfactions relationships are hoped to bring, precisely because somehow they have not been truly satisfactory. And if they do satisfy, the price of this satisfaction has often been found to be unacceptable.
Nỗi đau của họ như tấm gương soi vào nhau, thấy rõ đối phương. Thương xót cho nhau nhưng không thể giơ tay ra chạm tới. Không bao giờ kể lể. Cãi nhau, không hiểu nhau, lạnh nhạt, cố chấp. Chỉ có thể duy trì bằng cách như vậy. Chính như vậy. Có một số người, họ yêu quý nhau như vậy. Tình yêu của họ cách trở hai bờ, chỉ có thể nhìn nhau, không thể sát gần.
Ta không thể chỉ sống vì mình. Hàng ngàn sợi chỉ kết nối ta với đồng loại; và giữa những sợi chỉ ấy, những sợi tình cảm, hành động của ta trở thành nguyên nhân, và chúng quay lại với ta là hệ quả.
We cannot live only for ourselves. A thousand fibers connect us with our fellow men; and among those fibers, as sympathetic threads, our actions run as causes, and they come back to us as effects.
Tại sao người ta lại khăng khăng giữ mối quan hệ không thỏa mãn, không sẵn lòng đi tìm giải pháp hoặc chấm dứt nó và bước tiếp? Bởi vì họ biết thay đổi sẽ dẫn tới điều chưa biết, và hầu hết mọi người tin rằng điều chưa biết ấy sẽ đau đớn hơn điều họ đang trải nghiệm.
Why do people persist in a dissatisfying relationship, unwilling either to work toward solutions or end it and move on? It’s because they know changing will lead to the unknown, and most people believe that the unknown will be much more painful than what they’re already experiencing.
Không giống như những ‘mối quan hệ thực sự’, những ‘mối quan hệ ảo’ dễ bắt đầu và dễ chấm dứt. Chúng có vẻ hay ho và sạch sẽ, dễ sử dụng, nếu so sánh với trò hiện thực chậm chạp, nặng nề và rối rắm.
Unlike ‘real relationships’, ‘virtual relationships’ are easy to enter and to exit. They look smart and clean, feel easy to use, when compared with the heavy, slow-moving, messy real stuff.
Đây là bài kiểm tra không thể sai lầm. Hãy tưởng tượng bạn ở trong một tình huống chỉ có một mình, duy nhất một mình trên thế gian, và bạn được chọn một trong hai thứ: sách hay người. Tôi thường nghe người ta yêu quý sự cô độc của mình, nhưng đó chỉ bởi vì vẫn có con người ở đâu đó trên thế gian, dù là ở nơi xa xôi. Tôi không biết gì về sách khi tôi rời khỏi bụng mẹ, và tôi sẽ chết không phải với sách mà với bàn tay của một người khác trong tay mình. Thực ra tôi đôi lúc vẫn đóng cửa và đắm mình trong sách, nhưng chỉ bởi tôi có thể lại mở cửa và thấy có người nhìn mình.
Here is the infallible test. Imagine yourself in a situation where you are alone, wholly alone on earth, and you are offered one of the two, books or men. I often hear men prizing their solitude but that is only because there are still men somewhere on earth even though in the far distance. I knew nothing of books when I came forth from the womb of my mother, and I shall die without books, with another human hand in my own. I do, indeed, close my door at times and surrender myself to a book, but only because I can open the door again and see a human being looking at me.
Bạn muốn tin rằng trong đời có mối quan hệ mà sự phản bội không thể chạm tới. Một mối quan hệ không thể bị ảnh hưởng bởi loại tổn thương đó. Và không có đâu.
You want to believe that there’s one relationship in life that’s beyond betrayal. A relationship that’s beyond that kind of hurt. And there isn’t.
Trong thế giới của chúng ta, nơi mà tính ‘cá nhân hóa’ lan tràn, những mối quan hệ là phúc ân tốt xấu lẫn lộn. Chúng chao đảo giữa giấc mơ ngọt ngào và cơn ác mộng, và không thể biết được khi nào thì hai loại ấy chuyển hóa thành nhau.
In our world of rampant ‘individualisation’, relationships are mixed blessings. They vacillate between a sweet dream and a nightmare, and there is no telling when one turns into the other.
Công thức để có một mối quan hệ thành công rất đơn giản: Hãy coi tất cả mọi thảm họa như thể chúng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng đừng bao giờ coi một chuyện nhỏ nhặt như thể nó là thảm họa.
The formula for achieving a successful relationship is simple: you should treat all disasters as if they were trivialities but never treat a triviality as if it were a disaster.
Khoảng 15% thành công tài chính của một người đến từ tri thức kỹ thuật và 85% đến từ kỹ năng trong quan hệ với con người – từ tính cách và khả năng dẫn dắt người khác.
About 15 percent of one’s financial success is due to one’s technical knowledge and about 85 percent is due to skill in human engineering—to personality and the ability to lead people.
Có ba nguyên tắc trong con người và cuộc đời, nguyên tắc của tư duy, nguyên tắc của lời nói, và nguyên tắc của hành động. Nguồn gốc của mọi xung đột giữa tôi và người khác là do tôi không nói điều tôi thực nghĩ và tôi không làm điều tôi nói.
There are three principles in a man’s being and life, the principle of thought, the principle of speech, and the principle of action. The origin of all conflict between me and my fellow-men is that I do not say what I mean and I don’t do what I say.
Cuộc sống là sự vận động, sự vận động liên tục trong các mối quan hệ và tư duy; cố gắng bắt lấy vận động ấy dưới hình thức quá khứ, như ký ức, là sợ hãi cuộc sống.
Life is a movement, a constant movement in relationship; and thought, trying to capture that movement in terms of the past, as memory, is afraid of life.