Đừng đầu hàng, đừng đầu hàng, đừng bao giờ, đừng bao giờ – trong bất cứ việc gì, quan trọng hay nhỏ bé, lớn lao hay tủn mủn – đừng đầu hàng trừ khi vì bị thuyết phục bởi lẽ phải và danh dự.
Never give in, never give in, never, never, never, never—in nothing, great or small, large or petty—never give in except to convictions of honor and good sense.
Chỉ khi nào không còn sợ hãi, ta mới bắt đầu sống hết từng trải nghiệm, dù nếm trải đau thương hay vui sướng, sống với thái độ biết ơn trong từng khoảng khắc, sống hết mình.
Only when we are no longer afraid do we begin to live in every experience, painful or joyous, to live in gratitude for every moment, to live abundantly.
Nếu bạn muốn đóng một con tàu, đừng xua mọi người cùng nhau đi lấy gỗ, cũng đừng giao nhiệm vụ và công việc cho họ; mà hãy dạy họ khao khát sự bao la vô tận của biển khơi.
If you want to build a ship, don’t herd people together to collect wood and don’t assign them tasks and work, but rather teach them to long for the endless immensity of the sea.
Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi tương lai bất định, hay chờ đợi điều gì đó xảy ra. Người ta có thể chờ đợi cả đời, và rồi chẳng tìm thấy gì khi chờ đợi đến cuối. Tôi sẽ bắt đầu ở đây, tôi sẽ làm điều gì đó xảy ra.
I would not sit waiting for some vague tomorrow, nor for something to happen. One could wait a lifetime, and find nothing at the end of the waiting. I would begin here, I would make something happen.