Khi bạn có Chanh, hãy làm Nước Chanh. Một người thầy tốt sẽ làm điều đó. Nhưng kẻ ngu ngốc làm điều ngược lại. Nếu anh ta bị cuộc đời trao cho một quả chanh, anh ta bỏ cuộc và bảo: “Tôi bị đánh bại rồi. Đây là số phận. Tôi chẳng có cơ hội.” Rồi anh ta oán trách thế gian và đắm mình trong than thân trách phận. Nhưng khi người sáng suốt được trao một quả tranh, anh ta bảo: “Tôi học được gì từ nỗi bất hạnh này đây? Tôi làm thế nào để cải thiện tình huống của mình đây? Làm sao để tôi biến quả chanh này thành nước chanh?”
If You Have A Lemon, Make A Lemonade. That is what a great educator does. But the fool does the exact opposite. If he finds that life has handed him a lemon, he gives up and says: “I’m beaten. It is fate. I haven’t got a chance.” Then he proceeds to rail against the world and indulge in an orgy of selfpity. But when the wise man is handed a lemon, he says: “What lesson can I learn from this misfortune? How can I improve my situation? How can I turn this lemon into a lemonade?
Anh bận, quên mất em cũng cần có người ở bên. Anh bận, quên mất rằng em cũng sẽ cô đơn. Anh bận, quên mất em đang đợi điện thoại của anh. Anh bận, quên mất những lời hứa anh nói cùng em. Nhưng anh có biết không, tình yêu không phải là đợi khi nào anh có thời gian rảnh rỗi thì mới cảm thấy trân trọng.