Vì không nhìn thấy chính mình nên người ta làm mọi điều sai lầm. Họ không nhìn vào chính tâm mình. Khi sắp làm điều gì sai quấy, họ nhìn trước, ngó sau xem thử có ai nhìn thấy không: Mẹ mình thấy không? Chồng mình thấy không? Vợ mình thấy không? Con mình thấy không? Nếu không ai thấy, họ vội làm ngay. Đó là họ tự nhục mạ chính mình. Có một điều họ quên mất là chính họ cũng đang nhìn thấy họ đấy!
Because people don’t see themselves, they can commit all sorts of bad deeds. They don’t look at their own minds. When people are going to do something bad, they have to look around first to see if anyone is looking: “Will my mother seem?” “Will my husband see me?” “Will my children see me?” “Will my wife see me? If there’s no one watching, then they go right ahead and do it. This is insulting themselves. They say no one is watching, so they quickly finish their bad deed before anyone will see. And what about themselves? Aren’t they a “somebody” watching?
Tôi đã sống theo một nguyên tắc tối quan trọng từ khi tôi 24 tuổi. Tôi không oán trách hay phàn nàn về những điều như nền kinh tế, chính phủ, thuế má, người lao động, giá ga, hay bất cứ điều ngoại thân nào mà tôi không thể khống chế. Điều duy nhất tôi có thể khống chế là phản ứng của mình trước những thứ đó.
I have lived by one crucial principle since I was 24 years old. I don’t blame or complain about things like the economy, the government, taxes, employees, gas prices, or any of the external things that I don’t have control over. The only thing I have control over is my response to these things.