Tôi chỉ có một người bạn, và đó là tiếng vọng. Tại sao nó lại là bạn của tôi? Vì tôi yêu nỗi buồn của mình, và tiếng vọng không cướp mất nó. Tôi chỉ có một người bạn tâm tình, và đó là sự im lặng của buổi đêm. Vì sao nó lại là bạn tâm tình của tôi? Vì nó sẽ mãi im lặng.
I have only one friend, and that is echo. Why is it my friend? Because I love my sorrow, and echo does not take it away from me. I have only one confidant, and that is the silence of night. Why is it my confidant? Because it remains silent.
Đau buồn đè nén không thể tiết ra giống như bếp lò bị tắc, có thể thiêu một trái tim thành tro bụi.
Nguồn gốc của nỗi buồn còn gì hơn là sự yếu đuối của tâm hồn? Cái gì cho nỗi buồn sức mạnh nếu không phải là mong muốn tìm lời giải thích? Hãy tranh đấu đi, và nỗi buồn biến mất khi ngươi tấn công.
What is the source of sadness, but feebleness of the mind? What giveth it power but the want of reason? Rouse thyself to the combat, and she quitteth the field before thou strikest.
Ăn mừng thành công cũng tốt, nhưng quan trọng hơn là phải biết chú ý đến những bài học của thất bại.
Nguyên nhân thực sự làm bạn lo buồn, đều sinh ra từ chỗ bạn nghi ngờ bản thân có hạnh phúc hay không.
Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không hề có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé ngồi lại với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…
Sự đau khổ trong yêu đương làm người ta vui vẻ hơn những niềm vui do thứ khác mang lại.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại cho cuộc đời. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, đua sắc, hát lên những bài ca kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng. Chúng ta hiểu rằng, sau khi đã thoát khỏi ách khổ dịch và nô lệ, nhân loại sẽ không trở nên buồn thảm, tối tăm. Trái lại, với tình yêu trần thế, họ sẽ tạo ra những kiệt tác của hạnh phúc và niềm vui mà những người đàn ông, phụ nữ trước đây không dám mơ ước tới. Nhưng con người trong tương lai sẽ viết nên một trường ca về tình yêu, và tình yêu đó sẽ xây dựng trên những nguyên tắc hoàn toàn bình đẳng, trên tình đồng chí sâu sắc.
Ở đâu đó có người đang mơ về nụ cười của bạn, ở đâu đó có người cảm thấy sự có mặt của bạn là đáng giá, vì vậy khi bạn đang cô đơn, buồn rầu và ủ rũ, hãy nhớ rằng có ai đó, ở đâu đó đang nghĩ về bạn.
Somewhere there’s someone who dreams of your smile, somewhere there’s someone who finds your presence worthwhile, so when you are lonely, sad and blue, remember there is someone, somewhere thinking of you.
Phải đi để biết phía sau hạnh phúc còn có nỗi đau.
Phải đi để biết phía sau nụ cười còn có nước mắt.
Phải đi để biết phía sau sự hiện diện của 1 người còn có sự ra đi.
Phải đi để biết rồi lòng người còn có thể bạc bẽo đến đâu.
Cảm thấy mọi người thân thiết với mình, cần đến mình là điều thú vị, vui sướng nhất trên đời.