Nếu có một ngày, tôi có đủ khả năng cống hiến cho lợi ích công cộng của chúng ta, tôi cho rằng mình sẽ là người hạnh phúc nhất thế giới.
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘lợi ích sống còn’.
Every time I hear a political speech or I read those of our leaders, I am horrified at having, for years, heard nothing which sounded human. It is always the same words telling the same lies. And the fact that men accept this, that the people’s anger has not destroyed these hollow clowns, strikes me as proof that men attribute no importance to the way they are governed; that they gamble – yes, gamble – with a whole part of their life and their so called ‘vital interests’.
Ẩn sâu bên trong mỗi con người là nỗi lo lắng trước khả năng có thể sẽ phải cô độc trên thế gian, bị Chúa trời lãng quên, bị bỏ qua giữa hàng triệu hàng triệu thành viên của gia đình khổng lồ này. Người ta xua đi nỗi lo lắng này bằng cách nhìn vào người thân và bè bạn, nhưng nỗi lo lắng này vẫn ở đó, và chẳng ai dám nghĩ mình sẽ thế nào nếu tất cả những mối liên hệ ấy bị lấy đi khỏi mình.
Deep within every human being there still lives the anxiety over the possibility of being alone in the world, forgotten by God, overlooked among the millions and millions in this enormous household. One keeps this anxiety at a distance by looking at the many round about who are related to him as kin and friends, but the anxiety is still there, nevertheless, and one hardly dares think of how he would feel if all this were taken away.
Đạo đức thường bổ sung cho thiếu sót trí tuệ nhưng trí tuệ không thể bù đắp được thiếu sót đạo đức.
Với con người cũng giống như với cây cối. Anh ta càng nỗ lực vươn lên ánh sáng và tầm cao, gốc rễ của anh ta càng len lỏi mạnh mẽ xuống mặt đất, xuống phía dưới, xuống bóng tối và vực sâu – xuống cái ác.
But it is the same with man as with the tree. The more he seeketh to rise into the height and light, the more vigorously do his roots struggle earthward, downward, into the dark and deep – into the evil.
Hãy khiến mỗi ngày đều đáng giá. Hãy khiến mỗi giờ đều đáng giá. Hãy khiến mỗi phút đều đáng giá. Và đừng ngừng lại chừng nào bạn chưa dùng hết tiềm năng đầy đủ của mình, biến thành hiện thực giấc mơ tưởng chừng bất khả thi của mình, và hoàn thành sứ mệnh trở thành con người mà bạn, và chỉ bạn, có thể trở thành.
Make every day count. Make every hour count. Make every minute count. And don’t stop until you have exercised your full potential, realizing your impossible dream and fulfilling your total destiny to become the person that you, and only you , are capable of being.
Con người chỉ bắt đầu là con người khi anh ta ngừng than vãn và chửi rủa, và bắt đầu tìm kiếm thứ công lý ẩn sâu đang điều phối cuộc sống của mình. Và anh ta hướng tâm trí vào yếu tố điều phối đó, anh ta ngừng đổ tội cho người khác về tình cảnh của mình, và dựng mình đứng lên với những suy nghĩ mạnh mẽ và cao cả; ngừng vật lộn chống lại hoàn cảnh, và bắt đầu sử dụng chúng để hỗ trợ tiến bộ nhanh chóng của mình, và dùng chúng như một loại công cụ của thứ quyền năng và khả năng ẩn giấu bên trong anh ta.
A man only begins to be a man when he ceases to whine and revile, and commences to search for the hidden justice which regulates his life. And he adapts his mind to that regulating factor, he ceases to accuse others as the cause of his condition, and builds himself up in strong and noble thoughts; ceases to kick against circumstances, but begins to use them as aids to his more rapid progress, and as a means of the hidden powers and possibilities within himself.