Cũng như giọt nước nhỏ nhất tách ra khỏi đại dương vẫn bao gồm tất cả phẩm chất của đại dương, con người khi ý thức rời khỏi Vô Cùng cũng vẫn chứa trong mình phẩm chất của nó; và cũng như giọt nước tuân theo luật tự nhiên của nước, cuối cùng phải tìm đường trở lại đại dương và đắm mình dưới đáy sâu tĩnh lặng, con người cũng phải tuân theo luật tự nhiên bất biến của loài người, cuối cùng trở lại cội nguồn và đắm mình trong đại dương vĩ đại của Vô Cùng.
As the smallest drop of water detached from the ocean contains all the qualities of the ocean, so man, detached in consciousness from the Infinite, contains within him its likeness; and as the drop of water must, by the law of its nature, ultimately find its way back to the ocean and lose itself in its silent depths, so must man, by the unfailing law of his nature, at last return to his source, and lose himself in the great ocean of the Infinite.
Ai cũng có khả năng sống đời hạnh phúc. Tất cả những lời nói rằng những ngày tháng ta đang sống mới khó khăn làm sao, chỉ là một cách khéo léo để biện minh cho nỗi sợ và sự lười biếng.
Everybody has a capacity for a happy life. All these talks about how difficult times we live in, that’s just a clever way to justify fear and laziness.
Chúng ta thường nghĩ rằng hòa bình là sự vắng mặt của chiến tranh, rằng nếu các quốc gia hùng mạnh sẽ giảm các kho vũ khí vũ khí của họ thì chúng ta có thể có hòa bình. Nhưng nếu chúng ta nhìn sâu vào các loại vũ khí, chúng ta thấy rằng vũ khí nằm trong tâm trí của chúng ta, trong thành kiến riêng, nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết. Ngay cả khi chúng ta vận chuyển tất cả các quả bom lên mặt trăng thì gốc rễ của chiến tranh và gốc rễ của những quả bom vẫn còn đó, trong trái tim và khối óc của chúng ta, và sớm hay muộn chúng ta cũng sẽ tạo những bom mới. Hoạt động cho hòa bình chính là phải nhổ gốc rể của chiến tranh từ chính trong chúng ta và từ trái tim của con người.
Khi tôi ngước lên và thấy nắng trời tỏa sáng vào dải mây trắng cao trên nền xanh thẳm, tôi bắt đầu nghĩ về cảm giá lướt nhanh giữa không trung trong lành đâu đó trên cao, ngắm nhìn mặt đất bên dưới, và con người, không lớn hơn loài kiến.
When I look up and see the sun shining on the patch of white clouds up in the blue, I begin to think how it would feel to be up somewhere above it winging swiftly thought the clear air, watching the earth below, and the men on it, no bigger than ants.
Đời người giống như một cuốn sách, những kẻ ngốc lười nhác chỉ tiện tay giở nó ra đọc như cưỡi ngựa xem hoa, người thông minh đọc một cách chăm chú vì anh ta biết cuốn sách này chỉ có thể đọc một lần.
The danger of the past was that men became slaves. The danger of the future is that man may become robots.
Mối nguy hiểm của quá khứ là con người bị biến thành nô lệ. Mối nguy hiểm của tương lai là con người có thể trở thành rô bốt.
Tất cả con người đều được sinh ra với tiềm năng sáng tạo như nhau. Hầu hết con người lãng phí tiềm năng của mình cho cả triệu thứ thừa thãi. Tôi dùng tiềm năng của tôi cho một thứ và chỉ một thứ duy nhất: nghệ thuật của tôi.
All human beings are born with the same creative potential. Most people squander theirs away on a million superfluous things. I expend mine on one thing and one thing only: my art.
Nếu anh ta luôn nói lời đáng tin, một lần nói sai người khác cũng tha thứ; nếu anh ta luôn thích bịa đặt, dù nói thật cũng bị người khác cho là dối trá.
Mỗi lần tôi nghe một bài phát biểu chính trị hay đọc từ các lãnh đạo của chúng ta, tôi cảm thấy kinh khủng vì mình đã hàng năm trời không nghe được thứ gì nghe giống con người. Vẫn luôn là cũng những từ ngữ đó nói cùng những những lời dối trá đó. Và sự thật rằng người ta chấp nhận điều này, rằng sự giận dữ của nhân dân không hề hủy diệt những thằng hề rỗng tuếch đó, là bằng chứng khiến tôi thấy con người không coi trọng cách họ được cai trị; rằng họ đánh cuộc – phải, đánh cuộc – với một phần trọn vẹn của cuộc đời và thứ họ gọi là ‘lợi ích sống còn’.
Every time I hear a political speech or I read those of our leaders, I am horrified at having, for years, heard nothing which sounded human. It is always the same words telling the same lies. And the fact that men accept this, that the people’s anger has not destroyed these hollow clowns, strikes me as proof that men attribute no importance to the way they are governed; that they gamble – yes, gamble – with a whole part of their life and their so called ‘vital interests’.
Không loài hoa nào được nhiều người biết đến, có thể thấy khắp nơi như hoa hồng, không loài hoa nào chiếm một ngôi vị lãng mạn trong văn thơ, là biểu tượng của tình yêu và sự ngọt ngào tươi trẻ, của tình yêu và cái chết như hoa hồng. Không khu vườn nào được coi là hoàn hảo nếu thiếu vắng dù chỉ một bông hồng. Không có loài thực vật nào cần thiết cho con người hơn, nhiều công năng hơn, đa dạng hơn, dịu dàng hơn và cũng không có loài cây nào trông thật buồn rầu, thật dễ tính mà cũng thật thất thường như thế.
Tự do là ngọc vô giá mà thượng đế đã ban cho chúng ta, tất cả tài sản dưới lòng đất hay ở đáy biển sâu đều không thể sánh bằng. Tự do và thể diện như nhau, đáng được cầm tính mệnh để liều mạng. Mất tự do trở thành nô dịch là việc đau khổ nhất đời người.