Khi bạn làm điều gì đó cao thượng và tốt đẹp và không ai để ý thấy, đừng buồn. Bởi mặt trời mỗi sáng đều là một cảnh tượng kỳ diễm và thế mà hầu hết khán giả vẫn đều đang ngủ.
When you do something noble and beautiful and nobody noticed, do not be sad. For the sun every morning is a beautiful spectacle and yet most of the audience still sleeps.
Chúng ta càng hào phóng, chúng ta càng vui vẻ. Chúng ta càng hợp tác, chúng ta càng có giá trị. Chúng ta càng nhiệt tình, chúng ta càng có năng suất. Chúng ta càng sẵn lòng phụng sự, chúng ta càng thịnh vượng.
The more generous we are, the more joyous we become. The more cooperative we are, the more valuable we become. The more enthusiastic we are, the more productive we become. The more serving we are, the more prosperous we become.
Bạn không thể nói điều mà bạn không biết. Bạn không thể chia sẻ điều mà bạn không cảm thấy. Bạn không thể thể hiện điều mà bạn không có. Và bạn không thể cho thứ mà bạn không sở hữu. Để cho đi và chia sẻ, và để điều đó hữu ích, đầu tiên bạn phải có nó. Giao tiếp tốt bắt đầu bằng sự chuẩn bị tốt.
You cannot speak that which you do not know. You cannot share that which you do not feel. You cannot translate that which you do not have. And you cannot give that which you do not possess. To give it and to share it, and for it to be effective, you first need to have it. Good communication starts with good preparation.
Những khoản nợ nần nhỏ giống như những viên đạn nhỏ; chúng lách cách ở khắp nơi, và ta khó có thể thoát mà không thương tích. Nợ nần lớn giống như đại bác, nổ to, nhưng ít nguy hiểm.
Small debts are like small shot; they are rattling on every side, and can scarcely be escaped without a wound. Great debts are like cannon; of loud noise, but little danger.
Tôi cảm thấy muốn khóc nhưng không hề rơi lệ. Đó chỉ là một kiểu bệnh u sầu, buồn tới bệnh, khi bạn không thể cảm thấy tồi tệ hơn nữa, tôi nghĩ bạn sẽ cảm thấy như vậy. Tôi nghĩ ai cũng thỉnh thoảng cảm thấy như vậy, nhưng tôi nghĩ tôi mình thấy vậy rất thường xuyên, quá thường xuyên.
I felt like crying but nothing came out. it was just a sort of sad sickness, sick sad, when you can’t feel any worse. I think you know it. I think everybody knows it now and then. but I think I have known it pretty often, too often.