Trong khi quy luật của sự cạnh tranh có thể đôi lúc khó khăn cho mỗi cá thể, nó là tốt nhất cho giống loài, bởi vì nó cho phép sự sống còn của những cá thể phù hợp nhất trong mọi lĩnh vực.
And while the law of competition may be sometimes hard for the individual, it is best for the race, because it ensures the survival of the fittest in every department.
Con người chừng nào còn chưa hoàn toàn mở cửa trái tim mình thì chừng đó còn chưa biết đến yêu thương… bởi tất cả cuộc đời và sự sống đều là về sự yêu thương… mục đích của chúng ta trong đời là hiểu được yêu thương chân thực và khi chúng ta hiểu được, ta trao đi tình yêu thương vô điều kiện cũng dễ dàng và tự nhiên như hít thở… Đó là quá trình bắt đầu từ bên trong.
Until one opens their heart completely, wholly, they don’t know love… for love is what life and living is all about… our purpose in life is to know real love and when we do, we give unconditonal love as easily and naturally as breathing… It starts within.
Khi danh nhân đang sống mọi người đều ganh ghét họ; khi danh nhân chết đi, mọi người đều khen ngợi họ.
Tôi đã thấy đủ những người chết vì một lý tưởng. Tôi không tin vào chủ nghĩa anh hùng; tôi biết nó dễ dàng và tôi đã học được rằng nó có thể đẫm máu. Điều tôi mong muốn là sống và chết cho điều tôi yêu.
I’ve seen of enough of people who die for an idea. I don’t believe in heroism; I know it’s easy and I’ve learned it can be murderous. What interests me is living and dying for what one loves.
Đừng đòi hỏi sự bảo đảm. Và đừng chờ đợi được cứu rỗi bởi bất cứ thứ gì, người nào, máy móc hay thư viện. Hãy tự cứu mình, và nếu bạn chết đuối, ít nhất bạn chết mà biết rằng mình đang tiến vào bờ.
Don’t ask for guarantees. And don’t look to be saved in any one thing, person, machine, or library. Do your own bit of saving, and if you drown, at least die knowing you were heading for shore.
Trên chiến trường, bạn chỉ có thể chết một lần, trong chính trị, bạn có thể chết nhiều lần.
Mộ phần là điểm tận cùng của tất cả con đường, là cánh cửa của hư vô.
Thứ nỗi buồn duy nhất nguy hiểm và không lành mạnh là thứ nỗi buồn chúng ta mang theo ra bên ngoài để dùng âm thanh nhấn chìm nó; như bệnh dịch được chữa trị một cách thiển cận và ngu dốt, chúng chỉ thu mình lại và sau thời gian ngắn lại bùng lên khủng khiếp hơn nhiều; và dồn lại trong chúng ta và là sự sống, sự sống không được sống, bị phủ nhận và đánh mất, sự sống có thể khiến ta chết.
The only sadnesses that are dangerous and unhealthy are the ones that we carry around in public in order to drown them out with the noise; like diseases that are treated superficially and foolishly, they just withdraw and after a short interval break out again all the more terribly; and gather inside us and are life, are life that is unlived, rejected, lost, life that we can die of.