Vai trò của tôi trong xã hội, hay của bất cứ nghệ sĩ hay thi nhân nào, là cố gắng và thể hiện điều mà tất cả chúng ta cảm nhận. Không phải để dạy người khác cảm nhận. Không phải như nhà rao giảng hay lãnh đạo mà như hình ảnh phản chiếu của tất cả chúng ta.
My role in society, or any artist’s or poet’s role, is to try and express what we all feel. Not to tell people how to feel. Not as a preacher, not as a leader, but as a reflection of us all.
Tình yêu không phải là một thứ tự nhiên. Đúng hơn, nó đòi hỏi kỷ luật, sự tập trung, lòng kiên nhẫn, niềm tin, và việc vượt qua được sự ái kỷ. Nó không phải là một cảm xúc. Nó là hành động thực hành.
Love isn’t something natural. Rather it requires discipline, concentration, patience, faith, and the overcoming of narcissism. It isn’t a feeling, it is a practice.
Nhận thức rằng hành động, cảm xúc và hành vi của chúng ta là kết quả của những hình ảnh và niềm tin của chính bản thân ta sẽ cho ta điểm tựa mà tâm lý luôn cần để thay đổi tính cách.
Realizing that our actions, feelings and behaviour are the result of our own images and beliefs gives us the level that psychology has always needed for changing personality.
Hãy hiểu và quan sát tâm mình. Cái tâm trong trắng nhưng cảm xúc đến tô màu cho nó. Vậy nên hãy khiến tâm trí bạn trở thành cái lưới mắt khít để bắt lấy cảm xúc và tình cảm nảy sinh, và tìm hiểu chúng trước khi phản ứng.
Know and watch your heart. It’s pure but emotions come to colour it. So let your mind be like a tightly woven net to catch emotions and feelings that come, and investigate them before you react.
Tình yêu là một quyết định, nó là một phán đoán, nó là một lời hứa. Nếu tình yêu chỉ là cảm xúc, sẽ không có nền tảng cho lời hứa yêu thương nhau mãi mãi. Cảm xúc đến và nó có thể đi. Làm sao tôi có thể phán đoán rằng nó sẽ ở lại mãi mãi, nếu như hành động của tôi không bao hàm sự phán đoán và quyết định.
Love is a decision, it is a judgment, it is a promise. If love were only a feeling, there would be no basis for the promise to love each other forever. A feeling comes and it may go. How can I judge that it will stay forever, when my act does not involve judgment and decision.
Người nghệ sĩ là vật chứa những cảm xúc đến từ khắp nơi: từ bầu trời, từ mặt đất, từ một mẩu giấy, từ một hình thù thoáng qua, từ mạng nhện.
The artist is a receptacle for emotions that come from all over the place: from the sky, from the earth, from a scrap of paper, from a passing shape, from a spider’s web.
Nhìn bằng mắt người khác, nghe bằng tai người khác, cảm nhận bằng trái tim người khác. Vào lúc này, với tôi đó là định nghĩa có thể chấp nhận được cho thứ chúng ta gọi là cảm xúc xã hội.
To see with the eyes of another, to hear with the ears of another, to feel with the heart of another. For the time being, this seems to me an admissible definition of what we call social feeling.
Con người ta cứ gồng mình lên để thu hồn lại trong những quy chuẩn mặc định, trong những mực thước mà đại đa số tán thành, ngậm ngùi với những đấu tranh trong huyết quản, trong tiềm thức, trong bản năng mà không dám tận hưởng. Họ tiết kiệm cả cảm xúc để rồi một ngày xa xôi, khi nằm hấp hối, nhìn tuổi trẻ của con cái mà ước ao có thể quay trở lại để sửa chữa vài lỗi lầm, để thực hiện vài dự định bị lãng quên, để tham gia vài trò điên rồ nào đó.