Tôi phát hiện ra rằng lời tạm biệt sẽ luôn luôn làm ta đau khổ, ảnh chụp sẽ không bao giờ thay thế được trải nghiệm thực sự, kỷ niệm buồn hay vui đều mang đến nước mắt, và ngôn từ không bao giờ có thể thay thế cảm xúc.
I’ve learned that good-byes will always hurt, pictures will never replace having been there, memories good and bad will bring tears, and words can never replace feelings.
Nhìn bằng mắt người khác, nghe bằng tai người khác, cảm nhận bằng trái tim người khác. Vào lúc này, với tôi đó là định nghĩa có thể chấp nhận được cho thứ chúng ta gọi là cảm xúc xã hội.
To see with the eyes of another, to hear with the ears of another, to feel with the heart of another. For the time being, this seems to me an admissible definition of what we call social feeling.
Con gái luôn miệng nói chỉ cần ‘cảm giác’, nhưng thực chất trong lòng lại bao phủ bởi ‘cảm xúc’.
Đàn ông luôn miệng nói đến ‘cảm xúc’, nhưng thực tế lại chỉ công nhận ‘cảm giác’.
Thời gian làm phai nhạt tình cảm của đàn ông, nhưng lại khắc sâu tình cảm của phụ nữ.
Về chuyện tình yêu, đàn ông luôn bắt đầu sớm hơn phụ nữ một bước, phụ nữ lại kết thúc muộn hơn một bước.
Tình yêu là một quyết định, nó là một phán đoán, nó là một lời hứa. Nếu tình yêu chỉ là cảm xúc, sẽ không có nền tảng cho lời hứa yêu thương nhau mãi mãi. Cảm xúc đến và nó có thể đi. Làm sao tôi có thể phán đoán rằng nó sẽ ở lại mãi mãi, nếu như hành động của tôi không bao hàm sự phán đoán và quyết định.
Love is a decision, it is a judgment, it is a promise. If love were only a feeling, there would be no basis for the promise to love each other forever. A feeling comes and it may go. How can I judge that it will stay forever, when my act does not involve judgment and decision.
Hành động dường như đi sau cảm xúc, nhưng thực ra hành động và cảm xúc đi cùng nhau; và bằng việc kiểm soát hành động, thứ nằm nhiều hơn dưới sự khống chế trực tiếp của ý chí, chúng ta có thể gián tiếp kiểm soát cảm xúc, thứ không chịu ý chí điều khiển.
Action seems to follow feeling, but really action and feeling go together; and by regulating the action, which is under the more direct control of the will, we can indirectly regulate the feeling, which is not.
Sự bất an có khả năng định hình và đúc tâm trí chúng ta luôn sống với mọi điều tồi tệ; như ngoài mặt cười mà trong lòng khóc thầm… và vì vậy tạo ra nỗi đau… nhưng tôi đã có câu trả lời; hãy quên đi điều bạn nghĩ và hưởng thụ (ôm lấy) điều bạn cảm nhận.
Insecurities have the ability to shape and mold our minds to live with everything that’s bad; like crying on the inside, while smiling on the outside…thus creating pain…but, alas, I have the answer; forget about what you thought and enjoy (embrace) what you feel.
Nhận thức rằng hành động, cảm xúc và hành vi của chúng ta là kết quả của những hình ảnh và niềm tin của chính bản thân ta sẽ cho ta điểm tựa mà tâm lý luôn cần để thay đổi tính cách.
Realizing that our actions, feelings and behaviour are the result of our own images and beliefs gives us the level that psychology has always needed for changing personality.
Vai trò của tôi trong xã hội, hay của bất cứ nghệ sĩ hay thi nhân nào, là cố gắng và thể hiện điều mà tất cả chúng ta cảm nhận. Không phải để dạy người khác cảm nhận. Không phải như nhà rao giảng hay lãnh đạo mà như hình ảnh phản chiếu của tất cả chúng ta.
My role in society, or any artist’s or poet’s role, is to try and express what we all feel. Not to tell people how to feel. Not as a preacher, not as a leader, but as a reflection of us all.