Ôi,tai của con người,đối với lời khuyên thì điếc,còn đối với lời xu nịnh thì không!
Điều làm tôi lo lắng là khi không thể nói rõ ràng, để thể hiện được mình thích đáng, con người quay sang hành động. Bởi vì từ vựng của hành động hạn chế chỉ riêng cho cơ thể anh ta, anh ta có khuynh hướng hành động bạo lực, mở rộng vốn từ với vũ khí khi mà đáng lẽ thứ ra nên dùng tính từ.
What concerns me is that man, unable to articulate, to express himself adequately, reverts to action. Since the vocabulary of action is limited, as it were, to his body, he is bound to act violently, extending his vocabulary with a weapon where there should have been an adjective.
Con người ta cứ gồng mình lên để thu hồn lại trong những quy chuẩn mặc định, trong những mực thước mà đại đa số tán thành, ngậm ngùi với những đấu tranh trong huyết quản, trong tiềm thức, trong bản năng mà không dám tận hưởng. Họ tiết kiệm cả cảm xúc để rồi một ngày xa xôi, khi nằm hấp hối, nhìn tuổi trẻ của con cái mà ước ao có thể quay trở lại để sửa chữa vài lỗi lầm, để thực hiện vài dự định bị lãng quên, để tham gia vài trò điên rồ nào đó.
As soon as man does not take his existence for granted, but beholds it as something unfathomably mysterious, thought begins.
Khi một người không cho rằng sự tồn tại của mình là hiển nhiên mà thấy nó là điều bí ẩn vô cùng, tư tưởng bắt đầu.
Tính nết tốt đáng ca ngợi hơn là tài năng vượt trội. Đến một chừng mực nào đó, hầu hết tài năng đều là thiên bẩm. Tính nết tốt thì ngược lại, không được trao cho chúng ta. Chúng ta phải dựng lên nó, từng mảnh từng mảnh – bằng suy nghĩ, lựa chọn, lòng can đảm và quyết tâm.
Good character is more to be praised than outstanding talent. Most talents are, to some extent, a gift. Good character, by contrast, is not given to us. We have to build it, piece by piece – by thought, choice, courage, and determination.
Thời gian của bạn có hạn, đừng lãng phí để sống cuộc đời của người khác. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm ồn ào của kẻ khác át đi tiếng nói bên trong của riêng bạn. Và điều quan trọng nhất, hãy dũng cảm đi theo sự mach bảo của trái tim và trực giác của mình. Chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.
Cổng vào của đời người trồng hai cột trụ, một cột luôn viết dòng chữ thế này: “ đường lương thiện”; một cột khác thì cảnh báo thế này: “đường tội ác”. Rồi lại nói với người đứng trước cổng rằng, hãy chọn đi!
Hễ còn có lòng ham muốn thì chỉ biết trước được cái hẹp hòi biểu hiện ra bên ngoài chứ không biết được cái vi diện sâu ở bên trong.
Nếu có những giấc mơ để bán,
Những điều vui buồn để kể,
Rồi những người bán hàng rung chuông mời mọc,
Bạn sẽ mua cái gì?
Con người là người tù nhân không có quyền mở cửa nhà giam và bỏ trốn… Con người phải chờ đợi, và không tự kết liễu bản thân chừng nào Chúa trời còn chưa gọi.
Man is a prisoner who has no right to open the door of his prison and run away… A man should wait, and not take his own life until God summons him.
Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt được. Do đó, trước khi có được những thành tựu, bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình.