Mỗi người đều có 3 tính cách:tính cách phô ra, tính cách họ có và tính cách họ nghĩ rằng họ có.
Tôi đã sống tám mươi năm trong đời và tôi chẳng biết điều gì, ngoài việc cam chịu và tự bảo mình rằng côn trùng sinh ra là để cho nhện nuốt lấy, và con người sinh ra để bị tàn phá bởi sự đau khổ.
I have lived eighty years of life and know nothing for it, but to be resigned and tell myself that flies are born to be eaten by spiders and man to be devoured by sorrow.
Can đảm là đức hạnh số một của con người vì nó đảm bảo cho tất cả những hạnh phúc khác.
Alone we can do so little; together we can do so much.
Một mình, ta làm được rất ít; cùng nhau, ta làm được rất nhiều.
Cuộc sống mất đi hi vọng thì không còn là cuộc sống nữa, tên gọi thực sự của nó là thử thách.
Hầu hết mọi người không bao giờ cảm thấy yên tâm vì họ luôn luôn lo lắng rằng họ sẽ mất việc, mất tiền đã có, mất bạn đời, mất sức khỏe, và tương tự. Sự bảo đảm thực sự duy nhất trong đời đến từ việc biết rằng mỗi ngày bạn đều phát triển bản thân theo cách nào đó, rằng bạn nâng cao năng lực con người mình và rằng bạn đáng giá đối với công ty, bạn bè, và gia đình.
Most people never feel secure because they are always worried that they will lose their job, lose the money they already have, lose their spouse, lose their health, and so on. The only true security in life comes from knowing that every single day you are improving yourself in some way, that you are increasing the caliber of who you are and that you are valuable to your company, your friends, and your family.
Tính cách quá nổi trội luôn khó dung hòa với xã hội, vì vậy chúng ta thường mang tiền lẻ đi chợ chứ không phải là vàng nén.
Phần lớn con người không thể viết bởi họ không thể tư duy, và họ không thể tư duy bởi họ không bẩm sinh được trang bị công cụ để làm điều đó, cũng như họ bẩm sinh đã thiếu công cụ để bay qua mặt trăng.
Most people are unable to write because they are unable to think, and they are unable to think because they congenitally lack the equipment to do so, just as they congenitally lack the equipment to fly over the moon.
Sau tất cả những năm tháng đó, tôi vẫn ở trong quá trình tự khám phá bản thân. Khám phá cuộc sống và phạm lỗi lầm vẫn tốt hơn chọn phương án an toàn. Sai lầm là một phần phí mà con người trả cho một cuộc đời trọn vẹn.
After all these years, I am still involved in the process of self-discovery. It’s better to explore life and make mistakes than to play it safe. Mistakes are part of the dues one pays for a full life.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là trong xã hội của chúng ta, nghệ thuật đã trở thành một thứ chỉ liên quan tới sự vật mà không phải là cá nhân, hay cuộc sống. Nghệ thuật đó là thứ được đặc trưng hay được xây dựng bởi các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời của con người lại không thể là một tác phẩm nghệ thuật sao? Tại sao cái đèn hay ngôi nhà lại có thể là một tạo vật nghệ thuật, nhưng không phải cuộc đời của chúng ta?
What strikes me is the fact that in our society, art has become something which is related only to objects and not to individuals, or to life. That art is something which is specialized or which is done by experts who are artists. But couldn’t everyone’s life become a work of art? Why should the lamp or the house be an art object, but not our life?