Công dân tự do chính là cá nhân có thể dùng lời nói và chữ viết biểu đạt tự do của niềm tin chính trị; khoan dung chính là tôn trọng bất kỳ tín ngưỡng nào của người khác.
Tôi tự do, cho dù xung quanh tôi là những luật lệ gì. Nếu tôi thấy chúng có thể chấp nhận được, tôi chấp nhận chúng; nếu tôi thấy chúng quá khó chịu, tôi phá vỡ chúng. Tôi tự do bởi tôi biết bản thân tôi chịu trách nhiệm trước lương tri mình vì mọi điều tôi làm.
I am free, no matter what rules surround me. If I find them tolerable, I tolerate them; if I find them too obnoxious, I break them. I am free because I know that I alone am morally responsible for everything I do.
Chỉ dân chủ là chưa đủ, số đông không thể biến điều sai thành đúng. Để thực sự tự do, đất nước cũng phải yêu tự do sâu sắc và có sự tôn trọng tuân thủ luật pháp.
Being democratic is not enough, a majority cannot turn what is wrong into right. In order to be considered truly free, countries must also have a deep love of liberty and an abiding respect for the rule of law.
Cách bảo vệ tự do là đặt nó vào tay nhân dân, cũng có nghĩa là cho họ sức mạnh trong mọi lúc để bảo vệ nó một cách hợp pháp và trước các tòa án công lý.
The way to secure liberty is to place it in the people’s hands, that is, to give them the power at all times to defend it in the legislature and in the courts of justice.
Hãy đừng ai sợ tự do tư duy thực sự. Chúng ta hãy tự do về tư tưởng và về phê bình; nhưng với tự do, chúng ta sẽ đi đến kết luận rằng khoa học không đối nghịch tôn giáo, mà hỗ trợ tôn giáo.
Let nobody be afraid of true freedom of thought. Let us be free in thought and criticism; but, with freedom, we are bound to come to the conclusion that science is not antagonistic to religion, but a help to it.
Happiness, whether in despotism or democracy, whether in slavery or liberty, can never be found without virtue.
Hạnh phúc, cho dù dưới chế độ chuyên quyền hay dân chủ, cho dù trong sự nô lệ hay tự do, không bao giờ đạt được nếu ta không có đạo đức.
Sự giấu diếm là nguyên tắc cơ bản của mọi nền chuyên chế. Không phải vũ lực mà là sự giấu diếm và kiểm duyệt. Khi bất cứ chính quyền hay nhà thờ nào nói với người dân của mình, “Anh không được đọc thứ này, anh không được biết thứ này,” kết quả cuối cùng là sự chuyên quyền và đàn áp, cho dù động cơ có cao quý đến thế nào. Chẳng cần bao nhiêu vũ lực để khống chế một người đã bị lừa dối theo cách này; ngược lại, không thứ vũ lực nào có thể khống chế một người tự do, người với tâm trí tự do. Không, không phải giá tra tấn mà cũng không phải bom nguyên tử, không gì có thể. Bạn không thể chinh phục một người tự do; cùng lắm bạn cũng chỉ có thể giết anh ta.
Secrecy is the keystone to all tyranny. Not force, but secrecy and censorship. When any government or church for that matter, undertakes to say to its subjects, “This you may not read, this you must not know,” the end result is tyranny and oppression, no matter how holy the motives. Mighty little force is needed to control a man who has been hoodwinked in this fashion; contrariwise, no amount of force can control a free man, whose mind is free. No, not the rack nor the atomic bomb, not anything. You can’t conquer a free man; the most you can do is kill him.