I cried because I had no shoes until I saw a man who had no feet
Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày.
Friendships multiply joys and divide griefs.
Tình bạn nhân lên niềm vui và chia bớt đau buồn.
Sự buồn chán nghỉ ngơi trên thứ hư vô uốn lượn qua sự tồn tại; sự chóng mặt của nó là vô hạn, cũng giống như nhìn xuống vực sâu không đáy.
Boredom rests upon the nothingness that winds its way through existence; its giddiness, like that which comes from gazing down into an infinite abyss, is infinite.
Niềm vui là mục tiêu của sự tồn tại, và ta không thể vấp phải niềm vui, mà phải đạt được nó, và hành động phản bội là để viễn cảnh của nó bị nhấn chìm trong đầm lầy của những khoảng khắc khốn khổ.
Joy is the goal of existence, and joy is not to be stumbled upon, but to be achieved, and the act of treason is to let its vision drown in the swamp of the moment’s torture.
Một lời nói dối làm chúng ta vui vẻ thì được hấp thu toàn bộ, một chân lý mà chúng ta cảm thấy có vị đắng thì được nếm từng giọt từng giọt.
Rồi sẽ đến lúc bạn không còn muốn vượt cả đại dương rộng lớn vì một người không dám nhảy qua một vũng nước nhỏ vì bạn…
Đừng lo lắng. Đừng hối thúc. Hãy làm việc của mình và bạn sẽ sống sót. Điều quan trọng nhất là có lòng can đảm, sống vui vẻ, biết yêu thương và có những lúc bùng nổ. Mọi thứ đều đến từ đó, và bạn sẽ tiến bộ.
Don’t worry about things. Don’t push. Just do your work and you’ll survive. The important thing is to have a ball, to be joyful, to be loving and to be explosive. Out of that comes everything and you grow.
Là tia sáng đối với người khác, tự mình tạo ra ánh sáng, đó là hạnh phúc cao nhất mà con người có thể đạt được. Khi đó, con người sẽ không sợ đau khổ, thiếu thốn. Khi đó con người sẽ không sợ cái chết, mặc dù chỉ lúc ấy, con người mới biết cách yêu thật sự cuộc sống.
Một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó; vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây; vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia…
Ngọn lửa vui sướng rạng rỡ nhất đều là do những ánh lửa ngoài ý muốn góp vào.
Có một niềm vui chân chính trong cuộc sống, đó là làm cho người mà ta yêu có được niềm vui.