Lo buồn giống như một ghế xích đu, nó có thể làm cho bạn có việc để làm nhưng không thể làm bạn tiến thêm một bước về phía trước.
Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Một vài trái tim được hàn gắn, một vài trái tim nát tan, mặc dù chẳng bao giờ có ai muốn vậy, bởi tình yêu luôn được thề thốt đầu bạc răng long. Tôi đã khóc, và cầu nguyện, và van xin, chỉ mong tình yêu bền vững. Hy vọng là tất cả những gì tôi cần, và đau đớn là tất cả những gì tôi tìm thấy.
Some hearts are broken and mended, others are shattered or torn, although it was never intended, for love is eternally sworn, I’ve cried and prayed and pleaded, for that love to hold its ground. Hope was all I needed, and pain was all I found.
Nếu tôi ao ước điều gì, tôi sẽ không ao ước sự giàu sang và quyền lực, mà ước có được nhận thức nhiệt huyết về những tiềm năng, có được đôi mắt luôn trẻ trung và sôi nổi để thấy điều có thể. Những niềm vui không thỏa nguyện, những khả năng không xảy ra. Và có loại rượu nào lấp lánh hơn, ngát hương hơn, làm say sưa hơn những khả năng!
If I were to wish for anything, I should not wish for wealth and power, but for the passionate sense of the potential, for the eye which, ever young and ardent, sees the possible. Pleasure disappoints, possibility never. And what wine is so sparkling, what so fragrant, what so intoxicating, as possibility!
Tuổi thơ không có sách- sẽ là không có tuổi thơ. Điều đó giống như bị đuổi khỏi cái nơi thần kỳ mà bạn có thể tới và tìm được niềm vui quý hiếm nhất.
A childhood without books – that would be no childhood. That would be like being shut out from the enchanted place where you can go and find the rarest kind of joy.
No one has a right to consume happiness without producing it.
Không ai có quyền hưởng thụ hạnh phúc mà không tạo ra nó.
Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi…
One of the sweet things about pain and sorrow is that they show us how well we are loved, how much kindness there is in the world, and how easily we can make others happy in the same way when they need help and sympathy.
Chúng ta hãy đọc và hãy nhảy múa – hai niềm vui không bao giờ làm hại thế giới này.
Tất cả những thứ chúng ta có hoàn toàn không phải thứ nào cũng có thể làm chúng ta vui vẻ, mà chỉ có những thứ chúng ta thích mới có thể mang đến niềm vui cho chúng ta.