Tình yêu có hàng ngàn vẻ, và ở mỗi vẻ đều có ánh sáng, nỗi buồn, hạnh phúc và hương thơm riêng.
Một trong những thảm kịch lớn nhất của nhân loại là: họ thất bại và hoang phí cuộc đời mình trong sầu khổ, sau khi vui hưởng thành công, và không còn ý chí để có thể đứng lên một lần nữa.
Nguyên nhân thực sự làm bạn lo buồn, đều sinh ra từ chỗ bạn nghi ngờ bản thân có hạnh phúc hay không.
Không còn trẻ, chúng ta sẽ nói tuổi trẻ thật tốt; nhìn thấy cái chết, sẽ nói sống thật tốt. Khi đau lòng, không được như ý, lại không nói ra được sống có gì hay. Nhưng nếu không thể sống tiếp cũng không nhìn thấy quanh co, trắc trở của đời người, cũng sẽ không biết đau khổ mà mình từng cho rằng không thể chịu đựng được rồi sẽ qua đi. Khi bạn cho rằng lòng đã hoang vắng, thì nó lại nở hoa một cách bất ngờ. Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi hoang vắng đều trở thành chuyện xưa.Sống được chính là quân vương..
Bệnh tật làm cho sức khỏe trở thành niềm vui, việc xấu làm cho việc tốt trở thành niềm vui, cái đói làm cho cái no trở thành niềm vui, mệt mỏi làm cho nghỉ ngơi trở thành niềm vui.
Cái đẹp là thứ duy nhất mà thời gian không thể làm tổn hại. Triết lý sẽ rơi rụng như cát, tín ngưỡng sẽ không ngừng bị thay thế, nhưng cái đẹp luôn là niềm vui suốt vĩnh hằng.
Beauty is the only thing that time cannot harm. Philosophies fall away like sand, creeds follow one another, but what is beautiful is a joy for all seasons, a possession for all eternity.
Hành động là đóa hoa của tư duy; và niêm vui nỗi buồn là quả của nó; vậy nên con người thu hoạch từ sự chăm nom của chính mình thành quả ngọt ngào hay chua chát.
Act is the blossom of thought; and joy and suffering are its fruits; thus does a man garner in the sweet and biter fruitage of his own husbandry.
Ở đâu đó có người đang mơ về nụ cười của bạn, ở đâu đó có người cảm thấy sự có mặt của bạn là đáng giá, vì vậy khi bạn đang cô đơn, buồn rầu và ủ rũ, hãy nhớ rằng có ai đó, ở đâu đó đang nghĩ về bạn.
Somewhere there’s someone who dreams of your smile, somewhere there’s someone who finds your presence worthwhile, so when you are lonely, sad and blue, remember there is someone, somewhere thinking of you.
Mỗi ngày bạn đều có thể tiến bộ. Mỗi bước đều có thể có thu hoạch. Nhưng phía trước bạn là con đường mãi kéo dài, mãi dốc lên, mãi mở mang. Bạn biết bạn sẽ không bao giờ đi đến cuối đường. Nhưng điều này không khiến nản lòng, mà chỉ bổ sung thêm vào niềm vui và vinh quang của cuộc hành trình.
Every day you may make progress. Every step may be fruitful. Yet there will stretch out before you an ever-lengthening, ever-ascending, ever-improving path. You know you will never get to the end of the journey. But this, so far from discouraging, only adds to the joy and the glory of the climb.