In loneliness, in sickness, in confusion-the mere knowledge of friendship makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprisonment or war, by suffering or silence. It is in these things that it roots most deeply. It is from these things that it flowers.
Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Khi những lời bàn tán về rắc rối tôi gặp phải vang to nhất, tôi làm điều mà mình luôn đề cập. Tôi yên lặng và lắng nghe câu trả lời cho câu hỏi Chuyện này xảy ra để dạy tôi điều gì? Câu trả lời đầu tiên trước nhất? Hãy đặt cái tôi xuống. Hãy bước ra khỏi cái tôi để bạn có thể nhận ra sự thật. Ngay khi tôi làm điều đó, tôi có thể nhận thấy vai trò của mình trong việc tạo ra “hoàn cảnh của bản thân”, mà không oán trách người khác. Và – bingo! – tôi nhận ra tất cả những tiếng ồn về sự chật vật của tôi chỉ là phản chiếu nỗi sợ hãi và đau khổ của tôi.
When the talk about my troubles was loudest, I did the thing I’ve always spoken of most. I got still and listened for the answer to What is this here to teach me? The answer, first and foremost? Lay your ego down. Step out of your ego so you can recognize the truth. As soon as I did that, I was able to see the role I had played in creating “my circumstances,” without blaming other people. And – bingo! – I realized that all the noise about my struggle was a reflection of my personal angst and fear.
Có lúc thời gian không thể nhấn chìm tất cả, có một số người, một số ký ức, giống như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn. Thời gian không thể thiêu đốt nó mà ngược lại còn nuôi dưỡng nó, khiến nó ngày càng sinh cành đẻ lá, có thể chắn gió che mưa. Nhưng trong trái tim vẫn có nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, âm u ẩm ướt sinh ra vô số rêu xanh hoài niệm.
Những người thợ tốt nhất tạc lên đá không phải là công cụ sắt hay đồng, mà là bàn tay dịu dàng của gió và nước làm việc thư thả trong thời gian thoải mái.
The finest workers in stone are not copper or steel tools, but the gentle touches of air and water working at their leisure with a liberal allowance of time.
Đừng bao giờ để tính cách và giá trị đặc biệt của bạn, bí mật mà chỉ bạn mà không còn ai khác biết, sự thật – đừng để nó bị lòng tự phụ ngấu nghiến nuốt.
Don’t let your special character and values, the secret that you know and no one else does, the truth – don’t let that get swallowed up by the great chewing complacency.
Trên thế giới có rất nhiều thứ, bạn không thể lấy được phần tốt nhất của mỗi thứ. Nếu đạt được ở một nơi nào đó thì chắc chắn sẽ mất đi ở một nơi khác. Trước đây mình không hiểu đạo lý này, mỗi thứ đều muốn có được phần tốt nhất. Nhưng cuộc sống không bao giờ như chúng ta mong muốn. Mình chỉ biết học cách chấp nhận sự thực.