Don’t ever give up if you still want to try,
Don’t ever say goodbye if you still want to hold on,
Don’t ever say not loving him anymore if you can’t let him go.
Đừng bao giờ bỏ cuộc nếu như bạn còn muốn cố gắng, đừng bao giờ nói lời chia tay nếu bạn còn muốn tiếp tục, đừng bao giờ nói không yêu chàng nữa nếu như bạn không thể để chàng ra đi.
If man could be crossed with the cat, it would improve man but deteriorate the cat.
Nếu ghép được người với mèo, con người sẽ được cải thiện nhưng mèo thì bị giảm giá trị.
Từ trước vẫn cho rằng “Cô bé bán diêm” là một câu chuyện hạnh phúc. Một que diêm nho nhỏ, một đốm lửa nhỏ nhoi nhưng có thể nhìn thấy toàn bộ mộng tưởng, đó chẳng phải là hạnh phúc hay sao? Chỉ là, cổ tích vẫn là cổ tích, còn hiện thực thì đốt một que diêm thấy đôi mắt cay xè nhưng chẳng thấy kết quả gì. Thứ cuối cùng có thể nhận lấy chỉ là chút tàn tro trên bàn tay.
A woman can take care of the family. It takes a man to provide structure, to provide stability.
Nếu một người – bất cứ người nào – bị nói đủ thường xuyên rằng, “Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng đáng gì cả. Anh chẳng xứng gì cả. Anh chẳng bằng một con người. Tôi chẳng thấy gì ở anh”, người đó cuối cùng sẽ bắt đầu tin vào điều đó.
If a person – any human being – is told often enough, “You are nothing. You are nothing. You account for nothing. You count for nothing. You are less than a human being. I have no visibility of you”, the person finally begins to believe it.
Fan the sinking flame of hilarity with the wing of friendship; and pass the rosy wine.
Hãy thổi bùng lên ngọn lửa vui tươi đang lịm tắt với đôi cánh của tình bằng hữu, và hãy chuyển cho nhau chén rượu lạc quan.
Tình bạn giống như chén trà. Tất cả những gì xấu xí, vẩn đục nhất đều lắng xuống phía dưới. Chỉ khi người ta uống gần cạn mới phát hiện ra. Nhưng người dưng thì sẽ hất đổ đi như cái duyên tình bạn chỉ là sự hời hợt qua đường thôi. Còn người quan tâm sẽ tiếp tục nhấp môi cái vị đắng của chén trà gần cạn ấy. Đó là người bạn thật sự.
Phải, tình cảm rồi cũng sẽ tan biến, vợ chồng chỉ cần ký tên vào một tờ giấy là có thể xa nhau, người ta cũng không ai chết đi vì mất đi một ai đó bao giờ. Khi tuổi trẻ yêu thương như sóng tràn bờ nhưng có cách nào chắc chắn được rằng yêu thương đó còn mãi, theo thời gian dù sẽ mất đi những nồng nhiệt say mê nhưng vẫn còn đó sự lặng lẽ êm đềm của một dòng chảy không bao giờ cạn…?
Một bà cụ già mộ đạo từ một tỉnh kế cận đến Wat Ba Pong hành hương. Bà thưa với Ajahn Chah rằng bà chỉ có thể ở đây một thời gian ngắn mà thôi vì bà còn phải trở về nhà để coi chừng coi đổi mấy đứa chắt của bà. Bà cũng thưa với Ajahn Chah là vì bà đã quá già nên xin Ngài ban cho bà một thời pháp ngắn.
Ajahn Chah trả lời: Này, bà cụ hãy lắng nghe! Ở đây không có ai hết, chỉ như vậy thôi. Không có ai là chủ nhân, không có ai già, không có ai trẻ, không có ai tốt, không có ai xấu, không có ai mạnh, không có ai yếu. Chỉ vậy thôi… vậy thôi. Tất cả đều trống rỗng, chỉ các yếu tố khác nhau của thiên nhiên tác dụng hỗ tương thôi. Không có ai sinh ra mà cũng chẳng có ai chết đi. Người nào nói về cái chết là người đó nói chuyện như đứa con nít không hiểu gì hết. Trong ngôn ngữ của tâm, nghĩa là ngôn ngữ của Phật Pháp, không hề có chuyện đó.
A devout elderly lady from a nearby province came on a pilgrimage to Wat Pah Pong. She told Ajahn Chah she could stay only a short time, as she had to return to take care of her grandchildren, and since she was an old lady, she asked if he could please give her a brief Dhamma talk. Ajarn Chah replied with great force, “Hey, listen! There ‘s no one here, just this! No owner, no one to be old, to be young, to be good or bad, weak or strong. Just this, that’s all-just various elements of nature going their own way, all empty. No one born and no one die! Those who speak of birth and death are speaking the language of ignorant children. In he language of the heart, of Dhamma, there are no such things as birth and death.”
Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.
Đi một mình, có thể đi ngay; đi cùng người khác thì phải chờ anh ta chuẩn bị xong.