Có tấm lòng làm nền, rồi sau mới có thể làm thơ văn: nếu không, thì ngày đọc vạn lời, ngâm ngàn bài cũng là lời điệu hời hợt bên ngoài, chẳng từ trong lòng sâu sắc, cũng như là hoa giấy, gốc rễ đã không, sự sống chẳng có, cũng chả khác nào chẳng có vật liệu gì mà làm nhà đấy ư?
Làm nhà đã có nền rồi lại phải có gỗ. Mà kiếm gỗ không thể là thứ gỗ tạp nham, gỗ xốp, gỗ tạp loại quanh đầu làng đầu chợ: đã kiếm gỗ thì phải không ngại xa ngại khổ, phải tìm gỗ táu vàng kinh, gỗ lát vàng mới có thể làm rui, làm xà, làm kèo cột, vừa tốt vừa đẹp, mới tránh được cái bệnh lụn vụn cong queo.
Tôi học một cách theo đuổi hạnh phúc đó chính là kiềm chế dục vọng của bản thân, mà không nghĩ cách thỏa mãn chúng.
Cuộc đời mỗi con người chính là một toà thành luỹ có tuổi, được đắp xây bởi bao năm tháng xanh tươi. Ngày là viên gạch hòn ngói, sinh mạng là rường xà cột trụ. Trong thành luỹ, nhờ cuộc sống, nhờ tình cảm mà sung túc đủ đầy.
Đời người là gì? Là tiết chớm xuân tháng Ba xem đàn én ngậm bùn xây tổ nơi sân nhà xưa cũ; là khi mùa hạ mát lành ngắm hoa sen rợp hồ, quạnh quẽ nảy nở trong nước; là độ cuối thu gió nổi trông lá rụng, lặng lẽ buông mình đầy đẹp đẽ; là lúc đêm đông tuyết rơi, nhìn con cáo trắng ở ẩn sâu trong núi rừng hoang vắng lạnh căm.
Hãy bắt tay vào làm một cái gì đó ngay bây giờ, đừng chần chừ thêm nữa, bạn chỉ có mỗi cơ hội này thôi và thời gian của bạn cũng chỉ có hạn, hãy vượt ra khỏi khuôn viên của trường học. Hãy sống thật hơn, sống “đời” hơn, hãy lao vào đời và để cuộc đời chỉ dạy cho bạn những thứ trường học chưa dạy cho bạn.
Không chỉ có tình yêu nào chân thật mà thiếu tình cảm và tâm hồn. Không có tình yêu nào đầy đủ nếu không có xác thịt chen vào.