Khi bạn làm điều gì đó cao thượng và tốt đẹp và không ai để ý thấy, đừng buồn. Bởi mặt trời mỗi sáng đều là một cảnh tượng kỳ diễm và thế mà hầu hết khán giả vẫn đều đang ngủ.
When you do something noble and beautiful and nobody noticed, do not be sad. For the sun every morning is a beautiful spectacle and yet most of the audience still sleeps.
Hãy để người khác sống cuộc đời nhỏ bé, nhưng bạn thì không. Hãy để người khác tranh cãi về những điều nhỏ mọn, nhưng bạn thì không. Hãy để người khác than vãn về những đau đớn nhỏ bé, nhưng bạn thì không. Hãy để người khác đặt tương lai của mình vào tay ai đó khác, nhưng bạn thì không.
Let others lead small lives, but not you. Let others argue over small things, but not you. Let others cry over small hurts, but not you. Let others leave their future in someone else’s hands, but not you.
Sự ưu việt là một sở trường đạt được nhờ rèn luyện và tạo thành tập tính. Chúng ta không hành động đúng vì chúng ta có ưu điểm hay sự ưu việt, mà chúng ta có chúng vì đã hành động đúng. Chúng ta là điều chúng ta làm lặp đi lặp lại. Vì thế, sự ưu việt không phải là một hành động, mà là một thói quen.
Excellence is an art won by training and habituation. We do not act rightly because we have virtue or excellence, but we rather have those because we have acted rightly. We are what we repeatedly do. Excellence, then, is not an act but a habit.
Thành một nhà văn là một việc nhỏ, một nhà văn mà đời nọ nối đời kia, chi này truyền chi khác, lại là một việc rất hiếm và quý trọng trong giới văn chương. Trên đời những người rong ruổi trong rừng văn, cầm bút viết nên văn không phải là ít, nhưng nói về việc tâm tư linh hoạt, cốt cách cao kỳ hơn hẳn người thường, tất phải chí khí như vàng ngọc, thanh điệu như âm nhạc, sóng từ kết lại, phát ra thành văn, mới xứng là danh gia.