Bạn có còn nhớ được những điều mà mình lo lắng một năm trước không? Cuối cùng chúng thế nào? Chẳng phải bạn đã lãng phí nhiều năng lượng vô ích cho phần lớn nỗi lo lắng đó ư? Chẳng phải hầu hết chúng cuối cùng đều ổn thỏa sao?
Do you remember the things you were worrying about a year ago? How did they work out? Didn’t you waste a lot of fruitless energy on account of most of them? Didn’t most of them turn out all right after all?
Chúng ta cứ mãi đi lòng vòng, bị những lo lắng bất an giới hạn tới mức ta không còn phân biệt được giữa đúng và sai, giữa ý định bất chợt của kẻ cướp và lý tưởng trong sáng nhất.
We walk in circles, so limited by our own anxieties that we can no longer distinguish between true and false, between the gangster’s whim and the purest ideal.
Con đường tới hạnh phúc: Đừng để hận thù xâm lấn trái tim, lo âu xâm lấn tâm trí. Hãy sống đơn giản, kỳ vọng ít, cho đi nhiều. Rải nắng trời, quên đi bản thân, nghĩ về người khác. Hãy thử như thế một tuần, và bạn sẽ ngạc nhiên.
The way to happiness: Keep your heart free from hate, your mind from worry. Live simply, expect little, give much. Scatter sunshine, forget self, think of others. Try this for a week and you will be surprised.
Mỗi ngày lo lắng một ít, và suốt một đời bạn sẽ đánh mất một vài năm. Nếu có chuyện bất ổn, hãy sửa chữa nó nếu có thể. Nhưng hãy rèn luyện mình đừng lo lắng: Lo lắng chẳng bao giờ sửa chữa được bất cứ điều gì.
Worry a little bit every day and in a lifetime you will lose a couple of years. If something is wrong, fix it if you can. But train yourself not to worry: Worry never fixes anything.