Nếu anh tin rằng buồn tủi hay lo lắng đủ nhiều sẽ có thể thay đổi quá khứ hay tương lai, anh đang sống trên một hành tinh khác với một hệ thống hiện thực khác.
If you believe that feeling bad or worrying long enough will change a past or future event, then you are residing on another planet with a different reality system.
Những người không có mục đích trung tâm trong cuộc đời dễ dàng sa lầy vào những nỗi lo âu, sợ hãi, rắc rối và than thân trách phận nhỏ mọn, tất cả đều là dấu hiệu của sự yếu đuối, thứ sẽ dẫn đến thất bại, bất hạnh và mất mát cũng chắc chắn như tội lỗi được cố ý lên kế hoạch (dù theo con đường khác), bởi sự yếu đuối không thể kéo dài trong một vũ trụ mà sức mạnh không ngừng tiến hóa.
They who have no central purpose in their life fall an easy prey to petty worries, fears, troubles, and self-pitying, all of which are indications of weakness, which lead, just as surely as deliberately planned sins (though by a different route), to failure, unhappiness, and loss, for weakness cannot persist in a power evolving universe.
Con đường tới hạnh phúc: Đừng để hận thù xâm lấn trái tim, lo âu xâm lấn tâm trí. Hãy sống đơn giản, kỳ vọng ít, cho đi nhiều. Rải nắng trời, quên đi bản thân, nghĩ về người khác. Hãy thử như thế một tuần, và bạn sẽ ngạc nhiên.
The way to happiness: Keep your heart free from hate, your mind from worry. Live simply, expect little, give much. Scatter sunshine, forget self, think of others. Try this for a week and you will be surprised.
Tôi đảm bảo với bạn rằng không gì thật sự hỗn loạn như vẻ bề ngoài. Không gì đáng để bạn làm suy yếu sức khỏe của mình. Không gì đáng để bạn tự đầu độc mình với căng thẳng, lo âu và sợ hãi.
I promise you nothing is as chaotic as it seems. Nothing is worth diminishing your health. Nothing is worth poisoning yourself into stress, anxiety, and fear.
Bạn có còn nhớ được những điều mà mình lo lắng một năm trước không? Cuối cùng chúng thế nào? Chẳng phải bạn đã lãng phí nhiều năng lượng vô ích cho phần lớn nỗi lo lắng đó ư? Chẳng phải hầu hết chúng cuối cùng đều ổn thỏa sao?
Do you remember the things you were worrying about a year ago? How did they work out? Didn’t you waste a lot of fruitless energy on account of most of them? Didn’t most of them turn out all right after all?