Sự phân biệt giữa thơ và tranh: tranh là thơ của người câm, thơ là tranh của người mù.
Văn học có thể giống như ánh sáng, chỉ cần mọi người sử dụng một cách thích hợp, nó có thể xuyên thấu mọi thứ.
Nếu bạn không được chú ý, bạn sẽ không có gì cả. Bạn cần phải được chú ý. Nhưng nghệ thuật là thu hút sự chú ý một cách tự nhiên, không la hét hay làm trò mẹo.
If you don’t get noticed, you don’t have anything. You just have to be noticed, but the art is in getting noticed naturally, without screaming or without tricks.
Linh hồn không mang gì theo sang thế giới bên kia, ngoài nền tảng giáo dục và văn hóa. Ở điểm khởi đầu của cuộc hành trình sang thế giới bên kia, nền tảng giáo dục và văn hóa có thể trở thành trợ giúp lớn nhất, hoặc nếu không sẽ thành gánh nặng lớn nhất của người vừa qua đời.
The soul takes nothing with her to the next world but her education and her culture. At the beginning of the journey to the next world, one’s education and culture can either provide the greatest assistance, or else act as the greatest burden, to the person who has just died.
Người tràn ngập âm nhạc trong lòng mới có thể tràn ngập lòng yêu mến đối với những thứ đẹp đẽ nhất.
Cái đẹp ở đâu cũng có, với con mắt của chúng ta, không phải thiếu cái đẹp mà là ít phát hiện.
Tiếng thổn thức của một trái tim đang yêu là một nhạc điệu du dương, thánh thót nhất trong các loại âm nhạc ở trần gian.
Vẻ đẹp giống như trái cây giữa mùa hè, rất dễ bị hư thối, khó bảo quản. Trên đời có nhiều người đẹp, họ có tuổi trẻ phóng đãng, nhưng cuối đời phải hối hận. Vì vậy cái đẹp của tướng mạo và cái đẹp của đạo đức kết hợp lại làm một, chỉ có như vậy, cái đẹp mới có thể phát ra ánh sáng thực sự.