Mỗi sự việc có thể khiến con người mới nhìn đã sinh ra ưa thích gọi là cái đẹp.
Chúng tôi làm việc trong bóng tối – chúng tôi làm điều mình có thể – chúng tôi trao đi điều mình có. Sự nghi ngờ của chúng tôi là đam mê, và đam mê của chúng tôi là nhiệm vụ. Phần còn lại là sự điên rồ của nghệ thuật.
We work in the dark – we do what we can – we give what we have. Our doubt is our passion and our passion is our task. The rest is the madness of art.
Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Thơ không phải là một ý kiến suông. Nó là một ca khúc được cất lên từ miệng vết thương hoặc từ một nụ cười.
Nếu không có tài sản văn hóa – tri thức, văn hóa, nghệ thuật, âm nhạc cùng với mọi hình thức cái đẹp biểu hiện ra, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu, ích kỉ, từ đó đã mất đi hạnh phúc chân chính của con người.
Một người có mỹ cảm thuần khiết có thể thưởng thức tự nhiên một cách vui vẻ, không hề tìm thấy khuyết điểm trong vẻ đẹp tự nhiên.
Mỗi thời đại, mỗi nền văn hóa, mỗi phong tục và tín ngưỡng đều có tính cách riêng, những điểm yếu điểm mạnh riêng, cái đẹp riêng và sự tàn nhẫn riêng; nó chấp nhận một số đau khổ nhất định khi cần thiết, kiên nhẫn chịu đựng một số cái ác nhất định. Cuộc sống con người thực sự khốn khổ, thực sự sa vào địa ngục chỉ khi hai thời đại, hai nền văn hóa, hai tôn giáo giao thoa.
Every age, every culture, every custom and tradition has its own character, its own weakness and its own strength, its beauties and cruelties; it accepts certain sufferings as matters of course, puts up patiently with certain evils. Human life is reduced to real suffering, to hell, only when two ages, two cultures and religions overlap.
Một chức năng chính của nghệ thuật và tư duy là giải phóng cá nhân khỏi sự chuyên chế của nền văn hóa môi trường xung quanh và cho phép anh ta vượt ra khỏi nó và có sự tự chủ về nhận thức và phán đoán.
A primary function of art and thought is to liberate the individual from the tyranny of his culture in the environmental sense and to permit him to stand beyond it in an autonomy of perception and judgment.
Vẻ đẹp bên ngoài chỉ có thể tạm thời, vẻ đẹp trong lòng mới có thể không suy tàn theo thời gian.
Ngôn ngữ là công cụ rất quan trọng với chúng ta, quan trọng giống như tuấn mã đối với kị sĩ vậy, tuấn mã giỏi thích hợp với kị sĩ, ngôn ngữ tốt đẹp nhất thích hợp với tư tưởng tốt đẹp nhất.
Cái đẹp trong lòng người luôn hướng về nó phát ra vẻ đẹp sáng rực hơn cái đẹp trong mắt người nhìn thấy nó.
Tiếng thổn thức của một trái tim đang yêu là một nhạc điệu du dương, thánh thót nhất trong các loại âm nhạc ở trần gian.