Luật thơ có một ma lực, nó thậm chí sẽ khiến chúng ta tin rằng chúng ta luôn có tình cảm cao thượng.
Thơ không phải là một ý kiến suông. Nó là một ca khúc được cất lên từ miệng vết thương hoặc từ một nụ cười.
Nếu không có tài sản văn hóa – tri thức, văn hóa, nghệ thuật, âm nhạc cùng với mọi hình thức cái đẹp biểu hiện ra, cuộc sống sẽ trở nên đơn điệu, ích kỉ, từ đó đã mất đi hạnh phúc chân chính của con người.
Sự suy tàn của văn học cho thấy rõ sự suy tàn của một dân tộc. Hai cái này khi xuống dốc thì cùng tiến bước.
Điều kì diệu của âm nhạc hiện đại nằm ở chỗ nếu bạn diễn tấu sai, sẽ không có ai biết.
Âm nhạc là thảo nguyên rộng lớn nhất, tự do nhất để sức tưởng tượng khai phá.
Nếu bạn không được chú ý, bạn sẽ không có gì cả. Bạn cần phải được chú ý. Nhưng nghệ thuật là thu hút sự chú ý một cách tự nhiên, không la hét hay làm trò mẹo.
If you don’t get noticed, you don’t have anything. You just have to be noticed, but the art is in getting noticed naturally, without screaming or without tricks.
Cái có thể đánh động tâm hồn nhất là cái đẹp. Trong tưởng tượng cái đẹp thẩm thấu một loại vui vẻ và thỏa mãn trong tâm hồn.
Ngôn ngữ là công cụ rất quan trọng với chúng ta, quan trọng giống như tuấn mã đối với kị sĩ vậy, tuấn mã giỏi thích hợp với kị sĩ, ngôn ngữ tốt đẹp nhất thích hợp với tư tưởng tốt đẹp nhất.
Linh hồn không mang gì theo sang thế giới bên kia, ngoài nền tảng giáo dục và văn hóa. Ở điểm khởi đầu của cuộc hành trình sang thế giới bên kia, nền tảng giáo dục và văn hóa có thể trở thành trợ giúp lớn nhất, hoặc nếu không sẽ thành gánh nặng lớn nhất của người vừa qua đời.
The soul takes nothing with her to the next world but her education and her culture. At the beginning of the journey to the next world, one’s education and culture can either provide the greatest assistance, or else act as the greatest burden, to the person who has just died.