Người tràn ngập âm nhạc trong lòng mới có thể tràn ngập lòng yêu mến đối với những thứ đẹp đẽ nhất.
Thơ không phải là một ý kiến suông. Nó là một ca khúc được cất lên từ miệng vết thương hoặc từ một nụ cười.
Thơ là chị em của đau buồn. Mỗi một người đau khổ khóc lóc đều là nhà thơ, mỗi một giọt lệ đều là một câu thơ, mỗi một trái tim đều là một bài thơ.
Khi tâm hồn của cái đẹp và bề ngoài của cái đẹp hòa làm một, mọi người sẽ nhìn thấy, đây là vẻ đẹp hoàn thiện nhất thế giới.
Điều kì diệu của âm nhạc hiện đại nằm ở chỗ nếu bạn diễn tấu sai, sẽ không có ai biết.
Tiếng thổn thức của một trái tim đang yêu là một nhạc điệu du dương, thánh thót nhất trong các loại âm nhạc ở trần gian.
Cái đẹp ở đâu cũng có, với con mắt của chúng ta, không phải thiếu cái đẹp mà là ít phát hiện.
Âm nhạc có một ma lực có thể cảm hóa lòng người hướng tới cái thiện, cũng có thể dẫn người ta đi trên con đường trụy lạc.
Ca sĩ có một cái bệnh: khi bạn bè tụ tập mời họ hát góp vui, họ luôn tìm cách từ chối, nhưng nếu không có ai mời họ hát, khi đó họ lại hát không ngừng.
Nếu bạn không được chú ý, bạn sẽ không có gì cả. Bạn cần phải được chú ý. Nhưng nghệ thuật là thu hút sự chú ý một cách tự nhiên, không la hét hay làm trò mẹo.
If you don’t get noticed, you don’t have anything. You just have to be noticed, but the art is in getting noticed naturally, without screaming or without tricks.
Ngôn ngữ là công cụ rất quan trọng với chúng ta, quan trọng giống như tuấn mã đối với kị sĩ vậy, tuấn mã giỏi thích hợp với kị sĩ, ngôn ngữ tốt đẹp nhất thích hợp với tư tưởng tốt đẹp nhất.
Văn học có thể giống như ánh sáng, chỉ cần mọi người sử dụng một cách thích hợp, nó có thể xuyên thấu mọi thứ.