Hãy để thời gian để tĩnh tâm. Đây là điều chúng ta không làm đủ trong thế giới bận rộn này của ta. Ta gấp gáp, gấp gáp, gấp gáp, và ta luôn lắng nghe âm thanh khắp xung quanh. Trái tim con người cần thời gian yên lặng, để nhìn sâu vào bên trong. Khi ta làm điều này, trái tim ta được tự do để cất cánh và bay lên trên đôi cánh làm từ giấc mơ chính ta! Hãy dành chút “thời gian mộng mơ” yên lặng trong tuần này. Không cùng ai khác. Không điện thoại di động. Không máy tính. Chỉ bạn mà thôi, với một tập giấy, một cái bút, và suy nghĩ của bạn.
Take time to be quiet. This is something that we don’t do enough in this busy world of ours. We rush, rush, rush, and we are constantly listening to noise all around us. The human heart was meant for times of quiet, to peer deep within. It is when we do this that our hearts are set free to soar and take flight on the wings of our own dreams! Schedule some quiet “dream time” this week. No other people. No cell phone. No computer. Just you, a pad, a pen, and your thoughts.
Hãy hiểu và quan sát tâm mình. Cái tâm trong trắng nhưng cảm xúc đến tô màu cho nó. Vậy nên hãy khiến tâm trí bạn trở thành cái lưới mắt khít để bắt lấy cảm xúc và tình cảm nảy sinh, và tìm hiểu chúng trước khi phản ứng.
Know and watch your heart. It’s pure but emotions come to colour it. So let your mind be like a tightly woven net to catch emotions and feelings that come, and investigate them before you react.
Để thực sự thấu hiểu, chúng ta cần lắng nghe, không phải cần trả lời. Chúng ta cần lắng nghe kiên trì và chăm chú. Để giúp đỡ bất cứ ai mở cửa trái tim, chúng ta phải cho người đó thời gian, chỉ hỏi vài câu hỏi, cẩn thận hết sức có thể để giúp anh ta thổ lộ tốt hơn về trải nghiệm của mình.
In order to really understand, we need to listen, not reply. We need to listen long and attentively. In order to help anybody to open his heart we have to give him time, asking only a few questions, as carefully as possible in order to help him better explain his experience.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực… nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu thương trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Love is like playing the piano. First, you must learn to play be the rules; then, you must forget the rules and learn to play by heart.
Yêu giống như chơi dương cầm. Trước tiên, bạn phải học quy tắc chơi đàn; sau đó, bạn phải quên những quy tắc ấy đi và học cách chơi bằng cả trái tim.
Hãy tin chắc rằng những kho tàng quý báu nhất là những kho tàng bạn chất chứa con tim.
Có những giờ phút nghiêm trọng mà đôi mắt lại mù quáng, lúc đó phải tìm kiếm với con tim.
Một người bạn là người mà ta có thể trút ra tất cả trái tim mình, trái tim đầy tro trấu, biết rằng những bàn tay dịu dàng nhất sẽ cầm lấy nó và sàng lọc, giữ lại những gì đáng giữ, và với hơi thở của lòng tốt, thổi đi tất cả những phần thừa.
A friend is one to whom one may pour out all the contents of one’s heart, chaff and grain together, knowing that the gentlest of hands will take and sift it, keep what is worth keeping, and with a breath of kindness, blow the rest away.
Missing someone is your heart’s way of reminding you that you love him.
Nhớ một người là cách trái tim nhắc nhở rằng bạn yêu người ấy.
Trái tim anh ở gần em như chính đời em vậy. Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu.
Trái tim thật nhỏ, nhưng lại khao khát những điều to lớn. Nó chẳng đủ để làm bữa tối của một chú diều hâu, thế nhưng toàn bộ thế giới đều không đủ đối với nó.
The heart is a small thing, but desireth great matters. It is not sufficient for a kite’s dinner, yet the whole world is not sufficient for it.