Nếu bạn cảm thấy sợ hãi về điều sẽ xảy ra, đừng sợ. Hãy ôm lấy sự không chắc chắn. Để nó dẫn bạn đi. Hãy cản đảm khi đời thách thức bạn sử dụng cả con tim và trí óc để mở ra con đường dẫn tới hạnh phúc của riêng mình, đừng lãng phí thời gian trong tiếc nuối. Bật mạnh mẽ vào hành động tiếp theo. Hưởng thụ hiện tại khi nó tới, từng giây phút; bởi bạn sẽ không bao giờ có lại thời khắc đó đâu. Và nếu có lúc nào bạn ngước lên và thấy mình lạc lối, hãy hít thở sâu và bắt đầu lại. Đi ngược theo bước chân mình và quay trở về nơi tinh khiết nhất trong trái tim… nơi hy vọng tồn tại. Bạn sẽ lại tìm thấy con đường.
If you’re feeling frightened about what comes next, don’t be. Embrace the uncertainty. Allow it to lead you places. Be brave as it challenges you to exercise both your heart and your mind as you create your own path towards happiness, don’t waste time with regret. Spin wildly into your next action. Enjoy the present, each moment, as it comes; because you’ll never get another one quite like it. And if you should ever look up and find yourself lost, simply take a breath and start over. Retrace your steps and go back to the purest place in your heart… where your hope lives. You’ll find your way again.
Có những điều được lặp lại cho đôi tai, cho lí trí, nhưng không có điều lặp lại cho trái tim.
Kẻ thù không thể làm cho trái tim bạn tan nát, nhưng chính những người mà bạn yêu quý có thể làm điều đó.
Nếu bạn thấy mình nói “Tôi không thể làm được”, nhưng bạn biết sâu trong trái tim rằng nếu bạn làm điều đó, bạn sẽ phát triển, bạn sẽ trở thành người tốt hơn, nó sẽ có ích cho gia đình bạn, con cái bạn, hoặc điều gì đó quan trọng với bạn, và bạn vẫn tiếp tục nói “Tôi không thể làm được”, không có câu hỏi – bạn phải làm. Bạn không nói về nó nữa. Bạn chỉ lập tức hành động… Bạn làm bất cứ điều gì cần thiết.
If you find yourself saying “I can’t do something”, but you know it in your heart of hearts that if you do it, you’re going to grow, you’re going to be a better person, it’s going to contribute to your family or to your kids or to something that matters, and you keep saying “I can’t do it”, there is no question — you must do it. You don’t discuss it anymore. You just take immediate action… You do what’s necessary.
Ở người đàn ông, miệng là cửa vào của tâm hồn.
Ở người phụ nữ, nó là cửa ra của trái tim.
Có nhiều điều chứng minh cho quan điểm rằng chính quần áo mặc chúng ta chứ không phải ta mặc chúng; ta có thể may chúng theo khuôn tay hay ngực, nhưng chúng sẽ đóng khuôn trái tim ta, trí óc ta, miệng lưỡi ta theo ý chúng.
There is much to support the view that it is clothes that wear us and not we them; we may make them take the mould of arm or breast, but they would mould our hearts, our brains, our tongues to their liking.