Hãy lắng nghe ngôn từ, hãy lưu ý lời khuyên của sự thận trọng. Và hãy cất trữ chúng trong trái tim mình. Châm ngôn của sự thận trọng là toàn thế giới, và tất cả đức hạnh trên đời đều dựa vào nàng; nàng là người tình và người dẫn đường của loài người.
Hear the words of prudence, give heed unto her counsels, and store them in thine heart; her maxims are universal, and all the virtues lean upon her; she is the guide and the mistress of human life.
Nếu bạn cảm thấy sợ hãi về điều sẽ xảy ra, đừng sợ. Hãy ôm lấy sự không chắc chắn. Để nó dẫn bạn đi. Hãy cản đảm khi đời thách thức bạn sử dụng cả con tim và trí óc để mở ra con đường dẫn tới hạnh phúc của riêng mình, đừng lãng phí thời gian trong tiếc nuối. Bật mạnh mẽ vào hành động tiếp theo. Hưởng thụ hiện tại khi nó tới, từng giây phút; bởi bạn sẽ không bao giờ có lại thời khắc đó đâu. Và nếu có lúc nào bạn ngước lên và thấy mình lạc lối, hãy hít thở sâu và bắt đầu lại. Đi ngược theo bước chân mình và quay trở về nơi tinh khiết nhất trong trái tim… nơi hy vọng tồn tại. Bạn sẽ lại tìm thấy con đường.
If you’re feeling frightened about what comes next, don’t be. Embrace the uncertainty. Allow it to lead you places. Be brave as it challenges you to exercise both your heart and your mind as you create your own path towards happiness, don’t waste time with regret. Spin wildly into your next action. Enjoy the present, each moment, as it comes; because you’ll never get another one quite like it. And if you should ever look up and find yourself lost, simply take a breath and start over. Retrace your steps and go back to the purest place in your heart… where your hope lives. You’ll find your way again.
Một vài người bước vào đời ta và rồi lại nhanh chóng ra đi. Một vài người dừng bước trong chốc lát, để lại bước chân trên trái tim ta, và ta không bao giờ còn như trước nữa.
Some people come into our lives and quickly go. Some stay for a while, leave footprints on our hearts, and we are never, ever the same.
Trong đời ai cũng có buồn đau, nhưng đôi khi thỉnh thoảng vẫn có tia sáng làm sự cô đơn trong trái tim ta tan chảy và mang đến niềm an ủi như bát súp nóng và chiếc giường êm.
There’s a sorrow and pain in everyone’s life, but every now and then there’s a ray of light that melts the loneliness in your heart and brings comfort like hot soup and a soft bed.
Có nhiều điều chứng minh cho quan điểm rằng chính quần áo mặc chúng ta chứ không phải ta mặc chúng; ta có thể may chúng theo khuôn tay hay ngực, nhưng chúng sẽ đóng khuôn trái tim ta, trí óc ta, miệng lưỡi ta theo ý chúng.
There is much to support the view that it is clothes that wear us and not we them; we may make them take the mould of arm or breast, but they would mould our hearts, our brains, our tongues to their liking.
Người ta chỉ nhìn thấy thật rõ bằng trái tim mình. Điều cốt yếu thì mắt chẳng hề thấy.
Tôi nghĩ khi bi kịch xảy ra, nó cho bạn hai lựa chọn. Bạn có thể khuất phục trước sự trống rỗng, nỗi trống trải tràn ngập trái tim bạn, phổi bạn, hạn chế khả năng bạn suy nghĩ, thậm chí là hít thở. Hoặc bạn có thể thử tìm ra ý nghĩa.
I think when tragedy occurs, it presents a choice. You can give in to the void: the emptiness that fills your heart, your lungs, constricts your ability to think or even breathe. Or you can try to find meaning.
Bạn chỉ có thể mở trái tim của kẻ khác khi bạn mở chính trái tim của bạn.
Tình yêu là một phần tạo nên linh hồn. Yêu có cùng bản chất với linh hồn. Giống như linh hồn, yêu cũng là hỏa tinh của thần; giống như linh hồn, yêu không bị ăn mòn, không thể chia tách, không hề khô héo. Yêu là ngọn lửa trong tim mỗi người, không giới hạn thời gian và không gian, không gì có thể ngăn chặn và hủy diệt. Con người luôn cảm thấy ngọn lửa tình yêu cháy tận xương tủy, thắp sáng tận chân trời.
Trái tim đủ rộng lớn để dung nạp bao nhiêu tình âu yếm. Bạn càng đem cho, âu yếm càng tràn đầy trong trái tim bạn.
Và những ngôi sao chỉ ở đó và lấp lánh như thể chúng không biết chúng ta đang chết dần bên trong, và mưa vẫn rơi nhạo báng cái chết của chúng ta, và thế giới cứ tiếp tục quay ngay cả khi tất cả trái tim đều tan vỡ.
And the stars just sit there and glimmer like they don’t notice how we’re dying inside, and the rain still pours and mocks us in our death, and the world goes on when all the hearts are broken.