Chúng ta càng tiến bước trên đường đời, mọi việc lại càng khó khăn hơn, nhưng chính trong khi chống lại gian khổ mà sức mạnh nội tâm của con tim được hình thành.
To strive with difficulties, and to conquer them, is the highest human felicity.
Đấu tranh với nghịch cảnh, và chinh phục chúng, là hạnh phúc lớn nhất của con người.
Nếu ai đùa giỡn với cuộc đời, người đó sẽ không làm xong việc gì cả; ai không làm chủ cuộc đời mình, thì mãi mãi là một nô lệ.
Tính nết tốt đáng ca ngợi hơn là tài năng vượt trội. Đến một chừng mực nào đó, hầu hết tài năng đều là thiên bẩm. Tính nết tốt thì ngược lại, không được trao cho chúng ta. Chúng ta phải dựng lên nó, từng mảnh từng mảnh – bằng suy nghĩ, lựa chọn, lòng can đảm và quyết tâm.
Good character is more to be praised than outstanding talent. Most talents are, to some extent, a gift. Good character, by contrast, is not given to us. We have to build it, piece by piece – by thought, choice, courage, and determination.
Không thể sống dễ chịu nếu không sống hợp lý, có đạo đức và đúng đắn, ngược lại; không thể sống hợp lý, có đạo đức và đúng đắn mà lại không dễ chịu.
Người bác sĩ của tương lai sẽ không cho thuốc men, nhưng khiến bệnh nhân của mình quan tâm tới vấn đề chăm sóc thể xác con người, tới chế độ ăn uống, tới nguyên nhân và sự phòng bệnh.
The doctor of the future will give no medication, but will interest his patients in the care of the human frame, diet and in the cause and prevention of disease.
Có phải một người lính tham gia các cuộc chiến tranh là để giết quân thù hay không? Không! anh ta ra đi để hi sinh vì Tổ Quốc.
Có phải một người vợ muốn chồng thấy mình đang hạnh phúc như thế nào không? Không! cô ấy muốn chồng thấy cô ấy chân tình như thế nào, cô ấy chịu đựng như thế nào để khiến anh ta hạnh phúc.
Có phải một người chồng đi làm vì nghĩ rằng anh ta sẽ tìm được sự đáp ứng đầy đủ nhu cầu cá nhân ở nơi làm việc không? Không! anh ta đang đem những giọt mồ hôi và những giọt nước mắt đổi lấy sự tốt đẹp, an lành cho gia đình.
Và vì vậy cuộc sống vẫn có những đứa con trai từ bỏ những giấc mơ của chúng để làm vui lòng cha mẹ, cha mẹ từ bỏ cuộc sống của họ vì con cái; đau đớn và khổ sở được dùng để bào chữa cho một thứ duy nhất đem lại niềm vui sướng: Tình Yêu
Nếu anh ta luôn nói lời đáng tin, một lần nói sai người khác cũng tha thứ; nếu anh ta luôn thích bịa đặt, dù nói thật cũng bị người khác cho là dối trá.
Những con người mạnh mẽ yêu thế gian đến mức anh ta khát khao sự lặp lại. Anh ta có thể mỉm cười trước suy nghĩ tồi tệ nhất: không ý nghĩa, sự tồn tại không mục đích lặp lại vĩnh cửu. Đặc tính thứ hai của con người mạnh mẽ ấy là anh ta có sức mạnh để nhận ra – và sống trong nhận thức đó – rằng thế giới bản thân nó không có giá trị, và tất cả giá trị đều là của con người. Anh ta tạo dựng chính mình bằng cách đắp nặn giá trị của bản thân; anh ta có niềm kiêu hãnh để sống với những giá trị mình mong muốn.
The strong individual loves the earth so much he lusts for recurrence. He can smile in the face of the most terrible thought: meaningless, aimless existence recurring eternally. The second characteristic of such a man is that he has the strength to recognize – and to live with the recognition – that the world is valueless in itself and that all values are human ones. He creates himself by fashioning his own values; he has the pride to live by the values he wills.
Có những người sống không hề có mục đích gì. Họ trôi nổi trên đời như cọng cỏ trên sông. Họ không đi mà bị cuốn đi.
It’s wonderful to climb the liquid mountains of the sky. Behind me and before me is God and I have no fears.
Thật tuyệt vời khi trèo lên những ngọn núi trong trẻo của bầu trời. Đằng sau tôi và trước tôi là Chúa, và tôi không sợ hãi.
Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không hề có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé ngồi lại với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…
Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.