Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất bạn có thể đem trao tặng một người. Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào điều đó cả.
Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương… Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: ‘Hãy hát tiếp đi’ – hay nói theo cách khác, ‘Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.’
What is a poet? An unhappy man who hides deep anguish in his heart, but whose lips are so formed that when the sigh and cry pass through them, it sounds like lovely music…. And people flock around the poet and say: ‘Sing again soon’ – that is, ‘May new sufferings torment your soul but your lips be fashioned as before, for the cry would only frighten us, but the music, that is blissful.’
Dáng vẻ đẹp đẽ và sức hấp dẫn vốn là hai thứ quan trọng, may mắn là không phải người con gái xinh đẹp nào cũng có sức hấp dẫn, thường những cô gái nhan sắc bình thường lại có chỗ yêu kiều.
Giản dị là điều khó nhất trên đời: đó là sự giới hạn tột cùng của sự từng trải và là nỗ lực cuối cùng của thiên tài.
Đừng nhọc công để lại dấu ấn của mình trên đá hoa cương để được nghìn năm lưu giữ, mà hãy làm điều đó trong trái tim mỗi người xung quanh.
Self-pity is our worst enemy and if we yield to it, we can never do anything wise in this world.
Than thân trách phận là kẻ thù tồi tệ nhất của chúng ta, và nếu ta đầu hàng nó, ta sẽ chẳng làm được gì khôn ngoan trên thế giới này.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là trong xã hội của chúng ta, nghệ thuật đã trở thành một thứ chỉ liên quan tới sự vật mà không phải là cá nhân, hay cuộc sống. Nghệ thuật đó là thứ được đặc trưng hay được xây dựng bởi các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời của con người lại không thể là một tác phẩm nghệ thuật sao? Tại sao cái đèn hay ngôi nhà lại có thể là một tạo vật nghệ thuật, nhưng không phải cuộc đời của chúng ta?
What strikes me is the fact that in our society, art has become something which is related only to objects and not to individuals, or to life. That art is something which is specialized or which is done by experts who are artists. But couldn’t everyone’s life become a work of art? Why should the lamp or the house be an art object, but not our life?
Tâm trí của con người có thể so sánh như một khu vườn mà ta có thể chăm sóc nó một cách thông minh, hoặc cho phép nó mọc hoang dại; nhưng cho dù chăm sóc hay bỏ hoang, nó phải và sẽ sinh trưởng. Nếu không có hạt giống hữu ích nào gieo vào trong nó, thì cả đống hạt cỏ dại vô dụng sẽ rơi vào đó, và sẽ tiếp tục sinh ra cỏ dại.
A man’s mind may be likened to a garden, which may be intelligently cultivated or allowed to run wild; but whether cultivated or neglected, it must, and will, bring forth. If no useful seeds are put into it, then an abundance of useless weed seeds will fall therein, and will continue to produce their kind.
There is no meaning to life except the meaning man gives his life by the unfolding of his powers.
Cuộc đời chẳng có ý nghĩa gì ngoài ý nghĩa mà con người tự tạo ra cho cuộc đời mình bằng cách phát huy sức mạnh của bản thân.