Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng, còn tính cách trưởng thành trong bão táp.
Phẩm cách có thể biểu hiện ra trong thời khắc quan trọng, nhưng nó lại hình thành trong thời khắc không quan trọng.
Đừng bao giờ để tính cách và giá trị đặc biệt của bạn, bí mật mà chỉ bạn mà không còn ai khác biết, sự thật – đừng để nó bị lòng tự phụ ngấu nghiến nuốt.
Don’t let your special character and values, the secret that you know and no one else does, the truth – don’t let that get swallowed up by the great chewing complacency.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là trong xã hội của chúng ta, nghệ thuật đã trở thành một thứ chỉ liên quan tới sự vật mà không phải là cá nhân, hay cuộc sống. Nghệ thuật đó là thứ được đặc trưng hay được xây dựng bởi các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời của con người lại không thể là một tác phẩm nghệ thuật sao? Tại sao cái đèn hay ngôi nhà lại có thể là một tạo vật nghệ thuật, nhưng không phải cuộc đời của chúng ta?
What strikes me is the fact that in our society, art has become something which is related only to objects and not to individuals, or to life. That art is something which is specialized or which is done by experts who are artists. But couldn’t everyone’s life become a work of art? Why should the lamp or the house be an art object, but not our life?
Tính cách không thể phát triển một cách dễ dàng và yên lặng. Chỉ qua trải nghiệm thử thách và gian khổ mà tâm hồn trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành và thành công đạt được.
Character cannot be developed in ease and quiet. Only through experience of trial and suffering can the soul be strengthened, ambition inspired, and success achieved.
Không thể sống dễ chịu nếu không sống hợp lý, có đạo đức và đúng đắn, ngược lại; không thể sống hợp lý, có đạo đức và đúng đắn mà lại không dễ chịu.
I long to accomplish a great and noble task, but it is my chief duty to accomplish small tasks as if they were great and noble.
Tôi khao khát làm được những điều vĩ đại và cao cả, nhưng trách nhiệm chính của tôi là làm được những điều nhỏ nhặt như thể chúng vĩ đại và cao cả.
Alone we can do so little; together we can do so much.
Một mình, ta làm được rất ít; cùng nhau, ta làm được rất nhiều.
Tâm trí của con người có thể so sánh như một khu vườn mà ta có thể chăm sóc nó một cách thông minh, hoặc cho phép nó mọc hoang dại; nhưng cho dù chăm sóc hay bỏ hoang, nó phải và sẽ sinh trưởng. Nếu không có hạt giống hữu ích nào gieo vào trong nó, thì cả đống hạt cỏ dại vô dụng sẽ rơi vào đó, và sẽ tiếp tục sinh ra cỏ dại.
A man’s mind may be likened to a garden, which may be intelligently cultivated or allowed to run wild; but whether cultivated or neglected, it must, and will, bring forth. If no useful seeds are put into it, then an abundance of useless weed seeds will fall therein, and will continue to produce their kind.
Thế giới là nơi mà mọi thứ không được đánh giá như chính nó, mà qua tác động của nó. Con người được đánh giá không phải qua giá trị thực sự mà theo khả năng diễn xuất của họ.
The world is that place where things are not valued as they are, but rather through their impact. People are judged not according to their true values but according to their actorial performances.
Nếu anh ta luôn nói lời đáng tin, một lần nói sai người khác cũng tha thứ; nếu anh ta luôn thích bịa đặt, dù nói thật cũng bị người khác cho là dối trá.