Không có gì thoải mái hơn con sâu bướm, và không có gì được hình thành cho tình yêu hơn con bướm. Chúng ta cần quần áo có thể bò trườn và quần áo có thể bay. Thời trang vừa là sâu bướm vừa là bướm, sâu bướm vào ban ngày, bướm vào đêm.
There is nothing more comfortable than a caterpillar and nothing more made for love than a butterfly. We need dresses that crawl and dresses that fly. Fashion is at once a captapillar and a butterfly, caterpillar by day, butterfly by night.
Đừng nấn ná trên những tội lỗi và sai lầm của ngày hôm qua đến nỗi bạn không còn năng lượng và tâm lực để sống đúng vào ngày hôm nay, và đừng nghĩ rằng tội lỗi của ngày hôm qua có thể ngăn cản bạn sống trong sạch vào ngày hôm nay.
Do not dwell upon the sins and mistakes of yesterday so exclusively as to have no energy and mind left for living rightly today, and do not think that the sins of yesterday can prevent you from living purely today.
Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông là ham muốn che chở, vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mình trở nên yếu đuối.
Cách tốt nhất để bước vào một lĩnh vực xa lạ là bước vào một cách ngu dốt, ngu dốt hết sức có thể, với tầm nhìn rộng mở, rộng mở hết sức có thể và không phải đáp ứng đòi hỏi của bất cứ ai ngoại trừ chính mình.
The best way to go into an unknown territory is to go in ignorant, ignorant as possible, with your mind wide open, as wide open as possible and not having to meet anyone else’s requirement but my own.
Hầu hết con người tin rằng tâm trí là một tấm gương, phản chiếu gần gần chân thực thế giới bên ngoài, mà không nhận ra rằng ngược lại, chính tâm trí là yếu tố sáng tạo chính.
Most people believe the mind to be a mirror, more or less accurately reflecting the world outside them, not realizing on the contrary that the mind is itself the principal element of creation.
Có một số bài hát, chỉ thích hợp cô độc nghe trong đêm, cảm giác buồn bã nhẹ nhàng quay về, hoặc dừng lại ở thời trẻ, trước khi thành thục che giấu đã từng dao động, năm tháng cô độc, giai điệu u buồn như một sự an ủi vô hình, từng câu từng câu như tiếng khóc ai oán, giống như bản thân không thể che giấu trái tim cay đắng với người khác.
Bất chấp tất cả đối xử tốt với một người, chỉ sợ làm sai người ấy liền không thích. Đó không phải là yêu mà là lấy lòng.
Sau khi chia tay phát hiện càng yêu đối phương nhiều hơn, không có người ấy liền sống không nổi. Đó không phải là yêu mà là không cam tâm.
Ra sức làm việc để thăng tiến, không muốn người khác phải khinh thường. Đó không phải là mạnh mẽ mà chính là sợ hãi.
Có rất nhiều người bị cảm xúc không chế, chỉ muốn nắm chặt mà không muốn buông tay. Nếu như mọi thứ đều muốn chiếm giữ thì thật sự sống sẽ rất mệt mỏi. Đôi lúc cần buông bỏ để biết thế nào là thoải mái.
Trái tim của con người có thể dễ dàng tha thứ nhưng riêng với người mình yêu lại đặc biệt hà khắc. Bởi vì quan tâm nên tàn nhẫn.
A true friend unbosoms freely, advises justly, assists readily, adventures boldly, takes all patiently, defends courageously, and continues a friend unchangeably.
Một người bạn thực sự là người bày tỏ thoải mái, khuyên bảo đúng đắn, giúp đỡ nhiệt tình, liều mình mạo hiểm, kiên nhẫn đảm trách mọi điều, can đảm bảo vệ, và vẫn cứ là một người bạn không thay lòng đổi dạ.
Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.
Giấc mơ không kết thúc… bởi thậm chí dù tôi lý luận với mình rằng chuyện đó là bất khả thi, có điều gì đó trong tôi chỉ đơn giản là không chịu ngừng hoạt động.
The dream would not down…for even though I reasoned with myself that the thing was impossible, there was something inside which simply would not stop working.