Trường hợp duy nhất tôi có thể bị nhìn thấy không trang điểm là nếu như radio của tôi rơi vào bồn tắm trong lúc tôi đang tắm và giật điện tôi và tôi đang ở giữa hai lần trang điểm lúc ở nhà. Tôi hy vọng chồng tôi sẽ tô cho tôi ít son môi trước khi đưa tôi tới nhà xác.
The only way I’d be caught without makeup is if my radio fell in the bathtub while I was taking a bath and electrocuted me and I was in between makeup at home. I hope my husband would slap a little lipstick on me before he took me to the morgue.
Cuộc đời như ngồi trên một chiếc xe buýt, cuối cùng cũng sẽ có một bến dừng dành cho bạn, mà nam nữ như hành khách đi qua những trạm đó. Có khi là vì ngồi trên xe rất thoải mái, không muốn xuống xe, có khi là vì không biết chính mình nên xuống xe, người cả đời không kết hôn chính là tài xế, mỗi ngày nhìn người khác lên lên xuống xuống đã quá chán chường.
My formula for living is quite simple. I get up in the morning and I go to bed at night. In between, I occupy myself as best I can.
Chúng ta ai cũng điên rồ. Nếu không phải vì rằng mỗi người giữa chúng ta đều hơi bất bình thường, sẽ chẳng có ý nghĩa gì trong việc cho mỗi người một tên gọi khác nhau.
All of us are mad. If it weren’t for the fact every one of us is slightly abnormal, there wouldn’t be any point in giving each person a separate name.
Một người đàn bà đẹp thích mắt, một người đàn bà có nết thì vui lòng. Một đằng là đồ trang sức, một đằng là kho của báu.
Tướng giỏi sau khi thắng trận không cần ai khen và cũng không cần ai biết đến công lao.
Làm sao để chứng minh vào lúc này, ta đang ngủ, và tất cả suy nghĩ của ta là giấc mơ; hay ta đang thức, và nói chuyện với người khác trong trạng thái tỉnh táo?
How can you prove whether at this moment we are sleeping, and all our thoughts are a dream; or whether we are awake, and talking to one another in the waking state?