Pháp luật là đạo đức biển hiện ra bên ngoài, đạo đức là pháp luật ẩn giấu bên trong.
Thật đáng tiếc rằng để trở thành một người yêu nước tốt, anh phải trở thành kẻ thù của tất cả phần còn lại của nhân loại.
It is lamentable, that to be a good patriot one must become the enemy of the rest of mankind.
Có một quy luật thần bí và tuyệt vời của tự nhiên rằng ba điều chúng ta khao khát nhất trong đời – hạnh phúc, tự do và sự bình an của tâm hồn – luôn luôn có thể đạt được bằng cách trao chúng cho người khác.
There is a wonderful mythical law of nature that the three things we crave most in life—happiness, freedom, and peace of mind—are always attained by giving them to someone else.
Công dân tự do chính là cá nhân có thể dùng lời nói và chữ viết biểu đạt tự do của niềm tin chính trị; khoan dung chính là tôn trọng bất kỳ tín ngưỡng nào của người khác.
Sự phát triển của chính trị, pháp quyền, triết học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật… đều lấy kinh tế làm cơ sở. Nhưng chúng lại ảnh hưởng lẫn nhau và ảnh hưởng tới cơ sở kinh tế.
Tự do mà không có an toàn báo trước sự hỗn loạn, nỗi lo âu và sợ hãi không ngừng. An toàn mà thiếu tự do nghĩa là nô dịch. Vậy nên chúng đứng riêng sẽ chỉ là tồi tệ; chỉ khi đứng cùng nhau chúng mới đem lại cuộc sống tốt đẹp. Nhưng, một chữ “nhưng” lớn ở đây: tuy cả hai đều cần thiết và bổ sung lẫn nhau, chúng lại gần như không tương thích.
Freedom without security portends chaos, perpetual anxiety and fear. Security without freedom means slavery. So, each on its own is awful; only together they make for a good life. But, a big “but”: being both necessary, complementing each other, they are nevertheless virtually incompatible.
Tự do là ngọc vô giá mà thượng đế đã ban cho chúng ta, tất cả tài sản dưới lòng đất hay ở đáy biển sâu đều không thể sánh bằng. Tự do và thể diện như nhau, đáng được cầm tính mệnh để liều mạng. Mất tự do trở thành nô dịch là việc đau khổ nhất đời người.
Khi giải quyết tranh chấp riêng tư, trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng.
Tự do có giá trị quan trọng hơn bất kì tư tưởng nào, khi tiếp nhận ơn huệ thì đã mất đi tự do.
Chỉ có một việc quan trọng nhất là yêu nhân dân, yêu tổ quốc, dùng trí óc và linh hồn để phục vụ.